Đảng Cộng sản Việt Nam với Nhà nước và dân

Hội nghị Trung ương V của Đảng cộng sản Việt Nam (05-14/07) đang diễn ra cùng với thời điểm người dân biểu tình tại nhiều nơi, đặc biệt là tại Văn phòng Quốc hội II ở thành phố Hồ Chí Minh.

Hai sự kiện này đã minh họa một cách rõ ràng sự trái ngược giữa những lý luận của Hội đồng lý luận Trung ương đối với thực tế xã hội.

Tại hội nghị kì này, Trung ương Đảng lại phải thảo luận về đề tài lý luận, báo chí. Sau hơn 3/4 thế kỷ thành lập, đảng cộng sản Việt Nam vẫn phải đang chật vật đi tìm lý thuyết để biện minh cho sự độc quyền lãnh đạo của mình.

Hai tay luôn chéo nhau

Những vấn đề của hệ thống chính trị Việt Nam hiện tại đã được cựu Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An nói rõ: “Nếu lẫn lộn sẽ dẫn tới nghịch lý là Đảng có quyền quyết định song lại không chịu trách nhiệm trước pháp luật, còn người đứng đầu cơ quan nhà nước không có quyền quyết định lại phải chịu trách nhiệm trước nhân dân theo pháp luật.”

Điều này sẽ dẫn đến tình trạng “Cơ quan nhà nước sẽ trở thành hình thức, trách nhiệm cá nhân sẽ không được đề cao, toàn bộ thiết chế bộ máy nhà nước sẽ rối loạn. Đó là điều tối kỵ!”

Thực chất, hai sự việc nêu trên đã là sự thật chứ không còn là ‘nếu’ hay ‘sẽ’. Cựu chủ tịch Nguyễn Văn An nói như thế có nghĩa là Đảng phải tách ra khỏi Nhà nước, điều mà đáng lẽ đã phải thực hiện từ lâu.

Điều đáng khích lệ là hiện nay đang có nhiều người cao cấp trong đảng đã nói lên sự thật chồng chéo, bất hợp lý đó.

Để biện minh cho vai trò của Đảng đối với Nhà nước, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh nói ‘Đảng lãnh đạo nhưng không bao biện, làm thay Nhà nước’.

Nói như thế phải chăng là muốn khẳng định quyền quyết định tối cao của Đảng đối với Nhà nước, và Nhà nước chẳng qua chỉ là một công cụ để thực thi những quyết định này của Đảng ?

Nan đề ‘Đảng lãnh đạo’

Dù đã nhìn ra vấn đề, nhưng việc tách rời Đảng ra khỏi Nhà nước mà phải ‘đảm bảo sự lãnh đạo toàn diện của Đảng’ là vấn đề không thể giải quyết, vì hai việc đó không thể song song tồn tại.

Trong loạt bài viết gần đây, cựu chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An đặt nguyên tắc ‘Đảng lãnh đạo’ lên đầu, còn trước cả nguyên tắc ‘Dân là gốc’. Đây là việc làm vi hiến, sai nguyên tắc chính quyền ‘của dân, do dân, vì dân’ đã được quy định tại điều 2 Hiến pháp.

Đã chủ trương độc đảng mà lại muốn tách đảng ra khỏi Nhà nước, các vị lãnh đạo đang phải giải một bài toán… không bao giờ có lời giải, đơn giản là vì các lãnh đạo đảng không có đủ nghị lực để từ bỏ độc quyền lãnh đạo và những quyền lợi đi kèm.

Hơn nữa, từ xưa đến nay, tài chính của đảng lấy từ ngân sách Nhà nước, tức là tiền đóng thuế của dân. Các cơ quan đảng đoàn chỉ việc ngồi đó ‘lãnh đạo’ và ‘lãnh…lương’ . Nếu bây giờ thiếu phần ‘lãnh lương’ thì ‘đảng ta’ sẽ sống sót bằng cách nào ?

Thực trạng xã hội

Trở lại với cuộc biểu tình kéo dài của đồng bào, người dân có thể đã thấy rõ mọi lý luận của Đảng và những điều ghi trong Hiến pháp đều đã không đáp ứng với nhu cầu thực tế. Nói rõ hơn, việc Đảng và Nhà nước ‘nói nhưng không làm’ hay ‘nói một đằng làm một nẻo’ vẫn đang tiếp diễn.

Quốc hội theo Hiến pháp quy định là do dân bầu ra, đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân, chịu trách nhiệm trước dân và là cơ quan quyền lực cao nhất. Thế nhưng, không một đại biểu Quốc hội nào lên tiếng về việc dân oan phải biểu tình dài ngày hiện nay.

Lý thuyết ‘tam quyền phân công’ của đảng áp dụng từ lâu nay đã rõ ràng là tai hại, vì khi các cấp ủy đảng sai phạm, lấy đất của dân trái phép thì tòa án không dám xử đúng. Đơn giản là vì cấp ủy đảng lãnh đạo tòa án.

Các vụ tranh chấp đất đai đang ngày càng nóng lên tại Việt N

Đảng đã vượt trên hiến pháp nhà nước khi chỉ thị ngăn cấm báo chí tư nhân để ổn định xã hội, ngăn ngừa ‘Diễn biến hòa bình’. Ổn định chưa thấy đâu nhưng bất ổn đã đến: khi người dân không có chỗ để nói lên bất công và oan ức, họ sẽ buộc phải dùng đến các hình thức khác (thường là cực đoan hơn) để tiếng nói của họ được lắng nghe.

Giải pháp nào đây?

Việc Đảng phải tách ra khỏi Nhà nước là đúng và không nên chần chờ thêm nữa. Để tránh việc chồng chéo giữa đảng và nhà nước, Việt Nam phải có hệ thống chính trị đa nguyên với cơ chế chính quyền dân chủ, tam quyền phân lập.

Khẩu hiệu ‘Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Dân làm chủ’ chỉ đúng trong các xã hội dân chủ. Khác với chế độ độc đảng, trong thể chế dân chủ, đa đảng, các đảng muốn lãnh đạo cần cử những người xứng đáng nhất ứng cử vào các chức vụ Nhà nước để nhân dân bầu chọn sau cùng. Đó là quyền làm chủ, quyền chọn ‘đầy tớ’ của nhân dân.

Mặt khác, các chính đảng tồn tại độc lập, không có quyền sử dụng ngân sách nhà nước cho chi tiêu của đảng, ngay cả khi đảng có người đắc cử vào các chức vụ lãnh đạo.

Nói cách khác, đảng thắng cử thực thi quyền lãnh đạo chính đáng trong khuôn khổ những quyền lực của Nhà nước và giới hạn của nó, theo đúng những gì Hiến pháp quy định.

Ở những nước đó không tồn tại một hệ thống đảng song trùng với các cơ quan Nhà nước và có quyền quyết định cao hơn cả các cơ quan Nhà nước như ở Việt Nam.

Không thể chần chừ nữa

Hi vọng rằng các vị ‘đầy tớ’ đang bàn tán sôi nổi trong Hội nghị Trung ương V nghe thấy tiếng ‘ông chủ’ của mình đang kêu oan thấu tới trời xanh ! Hi vọng các ‘đầy tớ’ nhìn thấy các ‘ông chủ’ của mình đang dầm mưa dãi nắng, chịu đựng đói khát để đòi hỏi công lý, đòi lại quyền công dân cơ bản nhất: quyền làm chủ đất nước!

Sau hàng loạt vụ đình công của công nhân, bây giờ đến lượt người nông dân cầm cờ búa liềm xuống đường biểu tình, hi vọng (lại hi vọng) các vị lãnh đạo đảng cộng sản nhớ ra hình ảnh ‘búa liềm’ tượng trưng cho hai giai cấp nào.

Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung
Gửi đến BBC từ Paris

5 Comments

  1. Vũ Văn Lộc
    22/07/2011

    Tự Do, Công Bình và Bác Ái là Hạnh Phúc and it is so simple!

    Ðây là thực tế ở Mỹ quốc ngày hôm nay – 07/22/2011

    01> Cảnh sát và công an ngoài đường và phố rất là ít, , có lúc đi cả ngày không thấy 1 mạng
    02> Không mua bán bằng cấp ÐH/TS/PHD giả
    03> Học sinh và phụ huynh không được tặng quà cho thầy cô
    04> Tự do ngôn luận, hội họp, ca múa, nói dốc – ít có người nói xấu xã hội
    05> Muốn hát, chế bất cứ nhạc gì cũng được
    06> Nghèo ăn uống nhiều hơn người trung bình vì dân ăn trợ cấp có đồng nào xơi đồng đó
    07> Người làm không được tặng quà, đút lót tiền cho cấp trên mình
    08> Không được giúp con cháu bà con đề được làm chung trong 1 cơ quan của mình vì mình có tay trong.
    09> Khi bị cảnh sát phạt mà dí tiền để mua chuộc là cảnh sát còng luôn vì tôi đút…lót…
    10> Khi có tội ra tòa nếu mình nghèo thì có luật sư chùa và lúc nào cũng có
    11> Buôn bán ma túy và prostitute hầu như nước nào cũng có và Mỹ ko tránh khỏi
    12> Móc túi là hầu như zero, cướp của giết người thì có nhiều hơn mấy nước khác bởi vì ai cũng có thể mua súng
    13> Chăn lấn mua đồ hoặc trả tiền thì ko có….vô trước được phục phụ trước…vô sau phải chịu khó chờ
    14> Vô nhà thương nghèo thì được bao hết, trung bình và giàu thì phải trả – Nghèo được ưu tiên nhưng không ai muốn nghèo
    15> Biểu tình cũng cần phải xin phép chớ không được tự do quá trớn
    16> Kỳ thị chủng tộc có nhưng phải nói là rất ít – Ðúng ra là người Á châu mình kỳ thị nhất trên thế giới
    17> Tự do tín ngưỡng là 101%….nước nào cũng có chùa ở đây cả, nhà thờ thì 20-30 phút có 1 cái và rất là nhiều. Nói chung ai cũng mong phật chúa đừng cho mình lên thiên đàng sớm và trễ chừng nào tốt chừng đó. Ở đây có cái đạo gọi là Mormons là tất cả mọi người sống chung và chia xẻ chung vợ mình là vợ người ta và ngược lại, cái này là hợp pháp ở Mỹ theo tự do tín ngưỡng.
    19> Hối lộ tham nhũng có nhưng ko có nằm trong danh sách của các nước ăn hối lộ nhất thế gíới
    20> Mỹ thiếu 14.5 ngàn tỷ đô nhưng chổ nào có thiên tai thì Mỹ vẫn cứ sẵn sàng giúp chớ ko phải như TQ, dư 2.6 ngày tỷ đô nhưng có khi nào thấy mặt hắn khi bị thiên tai như là động đất, sống thần hoặc vì chiến tranh…,v.v.
    21> Tự do báo chí là 100%, thường họ viết và nói sự thật để bảo vệ uy tín cho nhà báo
    22> Người Mỹ và chính phủ Mỹ không có khiêu khích và nhục mạ nước khác như TQ đối với nhiều nước nhất là đối với Việt Nam. Nước nào đánh Mỹ trước thì Mỹ sẻ bảo đảm đánh lại dù anh có lớn mạnh, hung hãn cở nào…
    23> Ngành mà khó nhất ở đây là Bác Sĩ, Nha Sĩ và Luật Sư….học lâu nhất là Bác Sĩ, và Luật Sư…Á châu mình đang có rất đông người cho con theo học Bác Sĩ, Nha Sĩ…Dược Sĩ thì dể hơn và học sau 5 năm là có thể làm lương 100-110 ngàn đô một năm.
    24> Luật lao động trẻ em dưới 16 tuổi ko được đi làm, lương tối thiểu là $7.50 một giờ…nếu hảng nào mà trả cho nhân công dưới số lương nầy là bị phạt nặng và đưa ra tòa…luật sư ở đây dường như Ðói nên kiếm luật sư ở đây dể hơn là kiếm 1 ông ở Việt Nam hoặc TQ.
    25> Xe cộ thì dường như 1 người 1 chiếc cho nên Mỹ này có 5% dân số trên thế giới mà xài 25% nguyên liệu toàn thế giới.
    26> Ngân quỹ quốc phòng Mỹ bằng tất cả các ngân quỹ QP của tất cả các nước trên thế giới cộng lại.
    27> Ở chổ làm không có ai bàn về chính trị và tôn giáo – cái này rất là hay vì ý thức hệ của người Mỹ rất cao, CT/TG họ cất giử ở nhà và cho đây là chuyện personal (riêng tư)
    28> Ly Dị nay ở Mỹ là khoảng hơn 50% – Chổ làm tôi có đến 70% ly dị
    29> The list can go on and on…thôi xin tạm dừng nơi đây for now…Theo tôi thì Việt Nam mình còn nhiều cái cần phải âm thầm học, think outside the box có nghĩa là đừng nghĩ vòng vòng trong cái hộp và đừng thấy bầu trời bằng cái nông. 1. Theo Mỹ là hay nhất vì mình đánh bại hắn mà hắn vẫn còn thương và quây mình trở lại, hắn quên đi “đau đớn!” quá khứ, hướng về hiện tại và tương thật là thua mà còn thương nên thử hỏi có nước nào được như vậy đâu? 2. Theo Mỹ là hay thứ nhì nếu mình muốn có tự do, công bình và bác ái và 3 cái này Mỹ có nhiều nhất trên thế giới.

    Reply
  2. Ai đang chống sự thật?
    29/07/2011

    Nếu độc đảng là hay sao không tự giải quyết vấn đề biển đông một mình đi mà cần có khối ASEAN và gia nhập khối này làm chi? Khối này không gọi là đa đảng chớ gọi là cái gì? mọi người trong khối này đều có quyền tự do đưa lên ý kiến của mình tại sao người trí thức Việt Nam lại bị đàn áp khi họ nói ra sự thật của XHVN? chỉ có CSVN, CSTQ và CSBH mới tranh cải và chống sự thật.

    Reply
  3. Bùi Chát
    05/08/2011

    08/05/2011 – Lần đâù tiên QHVN thảo luận sửa đổi hiến pháp năm 1992 hôm 08/04…hiến pháp 19 năm cũ cần phải sửa cho hợp với phức tạp mới…

    http://www.rfa.org/vietnamese/

    Reply
  4. Nước Mắt Bác
    09/08/2011

    Bác nói: 1 đường đảng làm một ngả….

    ** Mỗi con người đều có thiện và ác ở trong lòng…
    ** phải biết làm cho phần TỐT ở trong mỗi con người nảy nở như hoa mùa xuân và phần xấu bị mất dần đi….
    ** Xây phải đi đôi với chống….xây dựng phải luôn đi đôi với chống, chống lại cái xấu, cái sai, cái vô đạo đức; theo quan điểm của Người là chống cũng nhằm mục đích xây…
    ** Chúng ta không sợ khuyết điểm, nhưng chỉ sợ không kiên quyết sửa nó đi. “Một Đảng mà giấu giếm khuyết điểm của mình là một đảng hỏng. Một đảng có gan thừa nhận khuyết điểm của mình, vạch rõ những cái đó, vì đâu mà có – rồi tìm kiếm mọi cách để sửa chữa khuyết điểm đó.

    Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, đảng viên là tế bào của Đảng; sức mạnh của Đảng là do sức mạnh của đội ngũ đảng viên tạo nên. Bác Hồ nói: “Để lãnh đạo cách mạng, Đảng phải mạnh. Đảng mạnh là do chi bộ tốt. Chi bộ tốt là do đảng viên đều tốt”. Do đó, Đảng phải đặc biệt chú trọng giáo dục, rèn luyện, nâng cao đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên. Người nhấn mạnh: “Làm cách mạng là để cải tạo xã hội cũ thành xã hội mới, là một sự nghiệp rất vẻ vang, nhưng nó cũng là một nhiệm vụ rất nặng nề, một cuộc đấu tranh rất phức tạp, lâu dài, gian khổ. Sức có mạnh mới gánh được nặng và đi được xa. Người cách mạng phải có đạo đức cách mạng làm nền tảng mới hoàn thành được nhiệm vụ cách mạng vẻ vang”. Có đạo đức cách mạng, thì khi gặp khó khăn, gian khổ, thất bại, cũng không sợ sệt, rụt rè, lùi bước. Vì lợi ích chung của Đảng, của cách mạng, của giai cấp, của dân tộc và của loài người mà không ngại hy sinh tất cả lợi ích riêng của cá nhân mình. Khi cần, thì sẵn sàng hy sinh cả tính mạng của mình cũng không tiếc. Đó là biểu hiện rất rõ rệt, rất cao quý của đạo đức cách mạng. Chính vì lẽ đó Người đã dày công giáo dục, rèn luyện cán bộ, đảng viên về đạo đức cách mạng. Trong Di chúc để lại cho toàn Đảng, toàn dân trước lúc đi xa, trước hết Người nói về Đảng và vấn đề đạo đức đã được đặc biệt nhấn mạnh: “Đảng ta là một đảng cầm quyền, mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng; thật sự cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”.

    Chủ tịch Hồ Chí Minh thường phê phán loại cán bộ, đảng viên nhút nhát, kém cỏi, nói không dám nói, làm không dám làm; cái gì cũng chờ cấp trên bảo sao làm vậy. Loại cán bộ ấy là thụ động, thiếu sáng tạo và trở nên vô dụng. Theo Bác Hồ, đối với người phương Đông, nhất là đối với người Việt Nam giàu tình cảm, một tấm gương sống còn có giá hơn một trăm bài diễn văn tuyên truyền. Vì vậy, cần phải nêu những tấm gương sáng về đạo đức cho mọi người học tập noi theo. Hai là, xây phải đi đôi với chống. Chủ tịch Hồ Chí Minh cho rằng: “`Mỗi con người đều có thiện và ác ở trong lòng. Ta phải biết làm cho phần tốt ở trong mỗi con người nảy nở như hoa mùa xuân và phần xấu bị mất dần đi, đó là thái độ của người cách mạng”. Tuy nhiên, xây dựng phải luôn đi đôi với chống, chống lại cái xấu, cái sai, cái vô đạo đức; theo quan điểm của Người là chống cũng nhằm mục đích xây. Đây là một quá trình đấu tranh gay go, phức tạp không phải là ngày một, ngày hai có thể làm được. Biện pháp để xây dựng và chống có hiệu quả theo Bác Hồ là thực hiện tự phê bình và phê bình ở chi bộ một cách thành khẩn, trung thực, thẳng thắn và dũng cảm. Người cho rằng muốn thành cán bộ, đảng viên tốt phải có tinh thần tự phê bình và phê bình cao. Người đời không phải thánh thần, không ai tránh khỏi khuyết điểm. Chúng ta không sợ khuyết điểm, nhưng chỉ sợ không kiên quyết sửa nó đi. “Một Đảng mà giấu giếm khuyết điểm của mình là một đảng hỏng. Một đảng có gan thừa nhận khuyết điểm của mình, vạch rõ những cái đó, vì đâu mà có – rồi tìm kiếm mọi cách để sửa chữa khuyết điểm đó. Như thế là một đảng tiến bộ, mạnh dạn, chắc chắn, chân chính”. Ba là, phải rèn luyện, tu dưỡng và nâng cao đạo đức cách mạng suốt đời. Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ mỗi người cán bộ, đảng viên phải thường xuyên chăm lo tu dưỡng đạo đức như việc rửa mặt hằng ngày; đây là công việc phải làm kiên trì, bền bỉ suốt đời. Việc rèn luyện, tu dưỡng, nâng cao đạo đức cách mạng của cán bộ, đảng viên phải được thông qua hoạt động thực tiễn sinh hoạt, học tập, lao động, chiến đấu. Khi cách mạng thuận lợi, cũng như lúc cách mạng gặp khó khăn thử thách, cán bộ, đảng viên đều phải rèn luyện để nâng cao đạo đức cách mạng. Thực tế cuộc sống đã cho thấy khi mới vào Đảng, khi mới được bầu, mới được đề bạt vào các chức danh nọ, chức danh kia,

    Reply
  5. Đảng CSVN muôn năm
    05/09/2011

    Tôi thấy hơi kỳ kỳ khi thấy những bản hiệu như là “Đảng CSVN vinh quang muôn năm” mà treo trên các trụ sở vì theo thực tế và khoa học thì đâu có cái gì gọi là muôn năm cho nên khi đọc những bản treo trên những tòa cao ốc như thế tôi thấy không được bình thường và tốt đẹp lắm. Các bạn có thấy như vậy không? Chữ muôn năm có thể nói là khẩu hiệu thì đúng hơn là bản hiệu… Mỹ họ đọc tiếng Việt không có dấu nhấn cho nên đôi lúc cũng buồn cười, ví dụ

    Nhà Máy Cơ Khí Gia Lâm – Họ đọc giống như là Nhà Mầy Có Khỉ Già Lắm…

    CSVN muôn năm – Họ đọc thì chắc sẽ bị công an bắt bỏ tù quá….

    Reply

Leave a Reply to Bùi Chát

Cancel Reply

Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ không chịu trách nhiệm về những thông tin, hoạt động hay bài viết
về Tập Hợp nếu các thông tin không được đăng tải chính thức trên trang thtndc.info.