<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ - Viet Youth For Democracy</title>
	<atom:link href="http://thtndc.info/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://thtndc.info</link>
	<description>Trách nhiệm với Tổ quốc</description>
	<lastBuildDate>Wed, 22 May 2013 00:00:36 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.4.2</generator>
		<item>
		<title>Việt Nam buộc các ngân hàng bán nợ xấu</title>
		<link>http://thtndc.info/viet-nam-buoc-cac-ngan-hang-ban-no-xau/</link>
		<comments>http://thtndc.info/viet-nam-buoc-cac-ngan-hang-ban-no-xau/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 22 May 2013 00:00:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thtndc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp chí Thanh niên Phía Trước]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thtndc.info/?p=14020</guid>
		<description><![CDATA[Hiền Trang chuyển ngữ, CTV Phía Trước Nguyễn Diệu Tú Uyên, Bloomberg News Việt Nam đang có kế hoạch buộc nhiều ngân hàng bán các khoản nợ xấu cho công ty quản lý tài sản sắp được thành lập và làm sáng tỏ 5 tỷ USD nợ xấu giữa lúc chính phủ nước này đang [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: right;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Hiền Trang</strong> <em>chuyển ngữ, <a href="http://www.phiatruoc.info">CTV Phía Trước</a></em><strong><br />
Nguyễn Diệu Tú Uyên</strong><em>, <a href="http://www.bloomberg.com/news/2013-05-16/vietnam-s-banks-to-sell-bad-debt-to-asset-management-company.html">Bloomberg News</a></em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Việt Nam đang có kế hoạch buộc nhiều ngân hàng bán các khoản nợ xấu cho công ty quản lý tài sản sắp được thành lập và làm sáng tỏ 5 tỷ USD nợ xấu giữa lúc chính phủ nước này đang nỗ lực cải tổ hệ thống ngân hàng.<span id="more-14020"></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><a href="http://thtndc.info/kinh-te-viet-nam-van-thieu-tinh-minh-bach/ngan-hang-nha-nuoc-viet-nam/" rel="attachment wp-att-11447"><img style=' float: left; padding: 4px; margin: 0 7px 2px 0;'  class="alignleft size-medium wp-image-11447" title="Ngan hang Nha nuoc Viet Nam" src="http://thtndc.info/wp-content/uploads/2012/10/Ngan-hang-Nha-nuoc-Viet-Nam-300x221.jpg" alt="" width="300" height="221" /></a>Các ngân hàng cho vay với tỷ lệ nợ xấu 3% trở lên sẽ được yêu cầu thực hiện theo quyết định trên, Chánh thanh tra Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Nguyễn Hữu Nghĩa cho biết hôm qua, trích dẫn từ một đề nghị cuối cùng đang chờ Thủ tướng xem xét và phê duyệt.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">&#8220;Chúng tôi sẽ sử dụng các số liệu của chúng tôi đối với các khoản nợ xấu của mỗi ngân hàng thương mại chứ không phải là số mà các ngân hàng báo cáo&#8221;, ông Nghĩa nói với Bloomberg tại Hà Nội.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bỏ lỡ thời hạn thành lập công ty quản lý tài sản nhằm giải quyết các khoản nợ xấu mà theo JPMorgan Chase ước tính lên đến 20%. Mức tăng trưởng của Việt Nam đã giảm xuống mức thấp nhất kể từ năm 1999 vì nợ xấu theo thang và nhiều doanh nghiệp phá sản.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Công ty quản lý tài sản &#8220;không phải là một viên đạn ma thuật, nhưng đó là một phần trong một loạt các vũ khí của chính phủ và Ngân hàng Nhà nước để sử dụng nhằm cố gắng giải quyết vấn đề nợ xấu&#8221;, ông Tareq Muhmood, Giám đốc điều hành Australia &amp; New Zealand Banking Group Ltd (ANZ) tại Việt Nam cho biết. Công ty quản lý tài sản &#8220;nên dành không gian để các ngân hàng có thể thở cũng như cung cấp cho họ thêm thời gian để xây dựng lợi nhuận trong vài năm tới và sử dụng các khoản lãi để trả nợ xấu&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Tiếp cận các nguồn vốn lớn hơn</strong><strong></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Sàn chứng khoán VN-Index tại thành phố Hồ Chí Minh (VNINDEX) giảm lần đầu tiên trong ba ngày.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Công ty quản lý tài sản sẽ được thiết lập trong tháng này, theo ông Cao Sỹ Kiêm, thành viên Hội đồng Tư vấn Chính sách Tài chính và Tiền tệ Quốc gia cho biết. Công ty này sẽ giúp giải quyết khoảng 100 tỷ đồng (4,8 tỷ USD) tiền nợ xấu, ông Vũ Viết Ngoạn, Chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia cố vấn cho Thủ tướng Chính phủ, cho biết dựa theo các ước tính của chính phủ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Tỷ lệ nợ xấu tại các ngân hàng Việt Nam đã giảm xuống 6% trong tổng số dư nợ cho vay tính đến ngày 28 tháng Hai, giảm từ &#8220;khoảng 8%&#8221; vào năm ngoái, theo ước tính của chính phủ. Chính phủ cho biết hôm qua rằng tín dụng đã tăng trưởng 2,1% trong bốn tháng đầu năm nay, sau thời gian ở mức 9% trong năm 2012, mức mà Ngân hàng Thế giới cho là &#8220;thiếu máu&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Công ty quản lý tài sản sẽ &#8220;giúp các doanh nghiệp tiếp cận các nguồn vốn lớn hơn&#8221;, ông Ngoạn nói. Ngân hàng Nhà nước đã cắt giảm lãi suất hồi đầu tháng này, và đây là phiên giảm thứ tám kể từ đầu năm 2012 trong lúc họ đang nổ lực thúc đẩy vốn cho vay.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Bước tốt</strong><strong></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Ngân hàng Nông nghiệp &amp; Phát triển Nông thôn Việt Nam – Agribank, ngân hàng lớn nhất bằng tài sản, có tỷ lệ nợ xấu là 6,1% tính đến cuối tháng Sáu năm 2012, theo Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình cho biết hồi cuối tháng Tám.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Ngân hàng cổ phần thương mại Sài Gòn–Hà Nội, ngân hàng lớn thứ bảy tại Việt Nam, có tỷ lệ nợ xấu 8,8% vào cuối năm 2012, theo một tuyên bố trên trang web của ngân hàng này. Tuy nhiên, ngân hàng nhà nước hiện không tiết lộ mức nợ xấu tại ngân hàng này trong năm nay là bao nhiêu.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Công ty tài sản sẽ có số vốn đăng ký ban đầu là 500 tỷ đồng và phát hành trái phiếu không trả lãi để đổi lấy các khoản nợ xấu của các ngân hàng, ông Nghĩa nói. Các trái phiếu này sẽ có kỳ hạn năm năm và các ngân hàng có thể sử dụng chúng như tài sản thế chấp để có được quỹ tái cấp vốn từ ngân hàng trung ương, ông Kiêm cho biết.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Theo ông Kiêm – cựu thống đốc Ngân hàng Nhà nước, công ty tài sản sẽ sử dụng giá trị sổ sách của các khoản nợ xấu, không bao gồm các khoản quy định lỗ lãi, như một phương pháp định giá trái phiếu phát hành cho người cho vay. Các ngân hàng sẽ được yêu cầu dành ra 20% giá trị trái phiếu mỗi năm cho đến khi trái phiếu đáo hạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Công ty quản lý tài sản &#8220;là một bước tiến tốt trong việc đẩy nhanh tiến trình cải cách cơ cấu hệ thống ngân hàng&#8221;, ông Deepak Mishra, trưởng kinh tế gia của Ngân hàng Thế giới tại Hà Nội cho biết. &#8220;Hiệu quả trong việc giải quyết vấn đề ngân hàng trong lĩnh vực kinh tế sẽ phụ thuộc vào cơ chế thực hiện bao gồm sự tham gia của các ngân hàng có các khoản nợ xấu lớn và tính minh bạch trong các hoạt động của họ&#8221;.</span></p>
<p><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> <strong><em>© 2013 Bản tiếng Việt TẠP CHÍ PHÍA TRƯỚC</em></strong></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thtndc.info/viet-nam-buoc-cac-ngan-hang-ban-no-xau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>“Nói với mình và các bạn”: Vẻ đẹp của chính trị</title>
		<link>http://thtndc.info/noi-voi-minh-va-cac-ban-ve-dep-cua-chinh-tri/</link>
		<comments>http://thtndc.info/noi-voi-minh-va-cac-ban-ve-dep-cua-chinh-tri/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 21 May 2013 20:14:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thtndc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính Trị - Xã Hội]]></category>
		<category><![CDATA[đoan trang]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thtndc.info/?p=13254</guid>
		<description><![CDATA[Blog Đoan Trang Chỉ còn không đầy một tháng nữa, công cuộc “toàn dân góp ý sửa đổi hiến pháp” sẽ kết thúc. Người lãnh đạo cao nhất của Đảng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, đã tỏ rõ quan điểm rằng các đề nghị bỏ Điều 4 Hiến pháp, đa nguyên đa đảng, tam [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="MsoNormal" style="text-align: right;"><a href="http://www.phamdoantrang.com/2013/02/noi-voi-minh-va-cac-ban-ve-ep-cua-chinh.html"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Blog Đoan Trang</strong></span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Chỉ còn không đầy một tháng nữa, công cuộc “toàn dân góp ý sửa đổi hiến pháp” sẽ kết thúc. Người lãnh đạo cao nhất của Đảng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, đã tỏ rõ quan điểm rằng các đề nghị bỏ Điều 4 Hiến pháp, đa nguyên đa đảng, tam quyền phân lập và phi chính trị hoá quân đội, đều là suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức. Đây là một cách bác bỏ Kiến nghị 72 do một số nhân sĩ, trí thức khởi xướng. Một kiến nghị khác, của các sinh viên và cựu sinh viên luật, yêu cầu huỷ bỏ thời hạn góp ý và tổ chức để nhân dân thực hiện quyền phúc quyết, chắc chắn sẽ chẳng hề được đếm xỉa.<span id="more-13254"></span></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Điều này đúng như một dự đoán phổ biến của dư luận, ngay từ đầu, rằng tất cả chỉ là một màn kịch. Từ quan điểm đó, đã có những tuyên bố sẽ không tham gia, không hưởng ứng, thậm chí không buồn theo dõi “trò hề”. Cũng có những ý kiến cho rằng người lên tiếng hoặc ký kết kiến nghị là ngây thơ về chính trị, ảo tưởng về Đảng, và là thiểu số giữa đại đa số người dân Việt Nam thờ ơ, xa lánh chính trị. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Nhưng nếu bỏ qua những thứ gây bực mình và ức chế, như các phát biểu đầy lỗi nguỵ biện của người này kẻ kia, hay màn bút chiến của một số cơ quan truyền thông quốc doanh hàng đầu, liệu có thể nhìn vào một khía cạnh tích cực hơn, rằng đây là một dịp rất tốt để tất cả chúng ta cùng tìm hiểu về hiến pháp, về luật pháp, về tinh thần hợp hiến, về nhân quyền và dân quyền&#8230;? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Người viết bài này còn mong muốn hơn thế nữa: Đây là một dịp khuyến khích tất cả chúng ta – những người dân Việt Nam, nhất là các bạn trẻ – thử quan tâm một chút đến chính trị xem sao? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Loạt bài sau đây, mang một tựa đề chung là “<strong>Nói với mình và các bạn: Vẻ đẹp của chính trị</strong>”, nỗ lực để được là tập hợp một số bài viết có tính chất nhập môn cho độc giả, nhất là các bạn trẻ, về chính trị, về sự tham gia, về tự do ngôn luận và sự phân biệt giữa tự do ngôn luận với xúc phạm người khác, về hiến pháp, quyền lập hiến và quyền tẩy chay hiến pháp, bất phục tùng dân sự. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> * * *</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> <strong>Kỳ 1: </strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">CHÍNH TRỊ ẢNH HƯỞNG ĐẾN TẤT CẢ CHÚNG TA</strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Điều đầu tiên cần khẳng định là trong một xã hội tôn trọng đa nguyên, thì mọi người đều được tự do thích, theo đuổi, hoặc không thích, không theo đuổi cái gì đó. Nghĩa là người có thể đi làm kinh doanh, kẻ thì dấn thân cho sự nghiệp khoa học, một số khác lại đam mê nghệ thuật. Không nhất thiết ai cũng phải lao vào các hoạt động “vì cộng đồng” hoặc phải hăng hái đọc báo, xem tivi, nghe đài, hăng hái bàn luận về những vấn đề vĩ mô… Không phải nhất định chỉ có xả thân và cống hiến, “là con của vạn nhà, là em của vạn kiếp phôi pha” thì mới được xem là có “thời thanh niên sôi nổi” và tươi đẹp. (Nhưng tất nhiên, cũng phải thừa nhận là giữa các ngành nghề, các nhóm công việc khác nhau, có những nghề mang lại sự thú vị cao hơn cho người thực hành chúng – mà chính trị là một trong số đó).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Song, có một khoảng cách giữa thái độ không thích, không quan tâm, không dây dưa (đó là quyền của bạn, và là điều được chấp nhận, trên tinh thần đa nguyên), và sự kém hiểu biết về chính trị (có thể dẫn đến sự vô cảm).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Chính trị là quá trình ra quyết định và thực thi quyết định đó trong một nhóm, một cộng đồng bất kỳ, có thể ở quy mô một xã hội, đất nước. Bạn sẽ thấy ngay rằng, mâu thuẫn, xung đột là một phần tất yếu của quá trình ấy; hay nói cách khác, một trong các đặc điểm của chính trị là sự mâu thuẫn, xung đột. Chẳng quyết định nào, chẳng chính sách nào có thể đạt được đồng thuận. Vấn đề của tất cả mọi người là làm thế nào để giảm bớt tác hại của mâu thuẫn, xung đột ấy, dù không phải là triệt tiêu nó; nhưng đấy là chủ đề của những bài viết khác. Ở đây, chúng ta biết rằng chính trị thì phải mâu thuẫn. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Một nhà khoa học chính trị nổi tiếng người Mỹ, ông Austin Ranney (1920-2006), từng viết: “<em>Chắc chắn, trong bất kỳ xã hội nào, cũng có rất nhiều mâu thuẫn trong những lĩnh vực ngoài chính trị, như kinh tế, học thuật, thể thao, và hôn nhân. Cái chính là không một xã hội nào – truyền thống hay hiện đại, tiến bộ nhiều hay ít, dân chủ hay độc tài – lại hoàn toàn không có mâu thuẫn chính trị cả. Và trong xã hội hiện đại, mọi mâu thuẫn xoay quanh vấn đề giá trị</em> (cái gì tốt hay xấu, tốt nhiều hay tốt ít, xấu nhiều hay xấu ít, lợi hay hại, nên hay không nên… &#8211; ND) <em>sớm muộn đều trở thành mâu thuẫn chính trị</em>”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Mà cuộc sống của bạn thì lại luôn đầy những xung đột, mâu thuẫn phải giải quyết. Nói cách khác, bạn luôn phải đối diện và xử lý mâu thuẫn. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Thế nghĩa là dù làm gì, bạn cũng không thoát khỏi tầm ảnh hưởng của chính trị được đâu. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Ngay trong lớp bạn, trường bạn, Ban Giám hiệu thay toàn bộ giảng viên từng du học ở Liên Xô bằng giảng viên học ở Mỹ về, đã là một quyết định chính trị ảnh hưởng đến bạn rồi. Bạn vận động thầy cô, bạn bè, để nam và nữ sinh viên đều có thể bơi chung bể trong môn thể dục hoặc ngược lại, nhất định phải tách riêng họ ra, đã là làm chính trị rồi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Trong cơ quan, bạn khen ngợi anh A, ném đá chị B, dìm cô C, nâng chú D, để cho sếp chú ý đến bạn hơn một chút, hoặc để các đồng nghiệp yêu quý bạn hơn, đều là làm chính trị cả. Kể cả bạn quyết định không tham gia bè phái, chỉ tập trung chuyên môn thôi, đó cũng là một quyết định có tính chất chính trị và ngay cả khi ấy thì bạn cũng vẫn sẽ chịu ảnh hưởng từ sếp, từ đồng nghiệp, từ các chính sách của cơ quan. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Chính trị bao trùm như thế. Vấn đề là điều ấy không xấu như bạn nghĩ. Nếu bạn vận động thành công để trường lớp, cơ quan, tổ dân phố, ra những chính sách có lợi cho bạn và những người bạn ưu ái, thì bạn sẽ thấy chính trị tốt quá, phải không? Và có một nghịch lý thú vị mà Austin Ranney chỉ ra, là trong khi người ta khinh ghét chính trị gia, coi chính trị là bẩn thỉu, thì người ta cũng lại ngưỡng mộ các vị lãnh đạo nhà nước, các nguyên thủ quốc gia, lãnh tụ, và luôn thấy họ đẹp, họ đúng, họ sáng suốt&#8230;</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Vậy vì sao bạn không quan tâm đến chính trị, đến công cuộc sửa đổi hiến pháp – đạo luật “nguồn của mọi đạo luật”? Chúng ảnh hưởng đến bạn kia mà.</span></p>
<h3 class="post-title entry-title"></h3>
<h3 class="post-title entry-title" style="text-align: center;"><strong><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">&#8212;&#8212;</span></strong></h3>
<h3 class="post-title entry-title" style="text-align: center;"><strong><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">&#8220;Nói với mình và các bạn&#8221;: Đừng lên án người vô cảm </span></strong></h3>
<p class="MsoNormal" style="text-align: right;"><a href="http://www.phamdoantrang.com/2013/03/noi-voi-minh-va-cac-ban-ung-len-nguoi.html"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Blog Đoan Trang</strong></span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><em><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Trong xã hội và trong thế giới mạng lâu nay, có những ý kiến phê phán, trong đó nhiều quan điểm mang lời lẽ gay gắt, nhằm vào những người thờ ơ với chính trị, gọi họ là “vô cảm”, “ích kỷ”, “não nhẵn”. Một số ý kiến như vậy đi xa hơn để đạt đến một thái độ yếm thế, bất đắc chí, bất mãn và có phần cay nghiệt, khi coi toàn thể cộng đồng người Việt Nam là “vứt đi”, “không khá được”, “dân trí thấp kém”, “cái giống A-na-mít”, “xứ lừa”, v.v.</span></em></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><em><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Dưới đây là bài viết thứ hai trong loạt bài “Nói với mình và các bạn: Vẻ đẹp của chính trị”. Mục đích mà loạt bài hướng tới là góp phần giúp độc giả, nhất là các bạn trẻ, hiểu hơn về chính trị, về sự tham gia, về tự do ngôn luận và sự phân biệt giữa tự do ngôn luận với xúc phạm người khác, về hiến pháp, quyền lập hiến và quyền tẩy chay hiến pháp, bất phục tùng dân sự. Còn mục đích của bài thứ hai này là cùng bạn tìm hiểu về sự vô cảm, nguyên nhân của nó, và vì sao ta không nên công kích những người vô cảm. </span></em></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">Kỳ 2: ĐỪNG LÊN ÁN NGƯỜI VÔ CẢM!</strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Trong hệ thống đánh giá và biểu dương, khen thưởng thành tích của Đảng và Nhà nước, các bạn thường thấy có một tiêu chí là “ý thức chính trị cao”, “bản lĩnh chính trị vững vàng”, theo nghĩa là “hiểu rõ và hướng tới bảo vệ lợi ích của Đảng, trung thành với Đảng – lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Trên thực tế, khái niệm “ý thức/ bản lĩnh chính trị” có lẽ đơn giản hơn. Người có ý thức chính trị là người hiểu rằng “chính trị là quá trình ra quyết định và thực thi quyết định đó trong một nhóm, một cộng đồng, một xã hội, một quốc gia”, nó có ảnh hưởng tới tất cả mọi người và đấy là lý do để tất cả nên có sự quan tâm, tìm hiểu ở mức cần thiết đến chính trị, đến các vấn đề chung của nhóm, cộng đồng, xã hội hay quốc gia đó. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Bất cứ khi nào bạn đặt ra và/hoặc tìm cách trả lời chỉ một trong các câu hỏi sau đây, là khi đó bạn đã có ý thức chính trị:</span></p>
<ul style="margin-top: 0in; text-align: justify;" type="disc">
<li class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; mso-list: l0 level1 lfo1;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Tại sao một số người bạn yêu quý, bạn nể phục, lại không ở vị trí lãnh đạo “cho thiên hạ nhờ”? (trong công ty, trong tổ chức của bạn, cũng như trong một ngành nghề nào đấy – ví dụ bạn có ông chú là một vị bác sĩ rất có tâm, có tài, chẳng nhẽ không thể để chú làm Bộ trưởng Y tế thay Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến?)</span></li>
<li class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; mso-list: l0 level1 lfo1;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Nếu bạn muốn đưa những người đó lên vị trí lãnh đạo thì bạn cần làm gì? </span></li>
<li class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; mso-list: l0 level1 lfo1;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Bạn không muốn học môn kinh tế chính trị Marx-Lenin, hoặc ngược lại, muốn học kỹ hơn, đầy đủ hơn, thì phải làm thế nào?</span></li>
<li class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; mso-list: l0 level1 lfo1;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Các ý kiến, đề xuất của bạn ở lớp, ở trường, cơ quan, công ty, NGO của bạn… có kết quả gì không?</span></li>
<li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">v.v.</span></li>
</ul>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Chỉ cần đặt ra một trong số câu hỏi như thế, là bạn đã có ý thức chính trị rồi. Ý thức chính trị sẽ là cao nhất khi bạn tự hỏi: Mình muốn sống trong một tập thể/ cộng đồng/ xã hội/ đất nước như thế nào, và mình sẽ làm gì để đạt được điều đó? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> <strong>Sự vô cảm đến từ đâu?</strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Paulo Freire (1921-1997) – nhà giáo dục nổi tiếng người Brasil, tác giả của cuốn sách sư phạm rất có ảnh hưởng ở thế giới thứ ba “Pedagogy of the Oppressed” (tạm dịch: Giáo dục dành cho người bị áp bức, xuất bản lần đầu năm 1970) – cho rằng con người có những nhu cầu căn bản về vật chất và tâm lý-xã hội: Phàm là người thì ai cũng có nhu cầu ăn ngủ, có chỗ ở, được chăm sóc sức khoẻ và chữa bệnh, được an toàn, được bảo vệ bởi pháp luật và lực lượng công quyền đáng tin cậy, được sống với người mình yêu, được thuộc về một cộng đồng, được mang bản sắc của một dân tộc, được làm việc và chăm lo cho gia đình, được tôn trọng, được giáo dục và được có các cơ hội để phát triển năng lực của mình. Paulo Freire tin rằng, nếu các nhu cầu căn bản đó không được đáp ứng, thì kết cục tất yếu là những căn bệnh tập thể, bệnh của cộng đồng sẽ xuất hiện, mà phổ biến nhất là bạo lực, sự vô cảm, ma tuý và rượu. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Ông viết: “<em>Không ai có thể đáp ứng tất cả nhu cầu của mình. Chỉ khi nào ở trong một cộng đồng, được sự hỗ trợ của những người khác, chúng ta mới có thể thoả mãn các nhu cầu của chúng ta. Những tôn giáo tốt đẹp, những chính quyền tốt đẹp, thì đều chú tâm đến việc xây dựng một xã hội như thế</em>”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Ông khẳng định: “<em>Vô cảm không phải là trạng thái tự nhiên của con người. Trạng thái tự nhiên luôn là hướng tới đáp ứng các nhu cầu của mọi người khác. Chỉ khi các nỗ lực đó liên tục bị ngăn trở, người ta mới rơi vào trạng thái vô cảm</em>”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Sự vô cảm được hình thành như vậy. Và Paulo Freire bảo rằng, nếu chính quyền thất bại trong việc tạo điều kiện cho người dân &#8211; ở bất kỳ bộ phận nào trong xã hội &#8211; thoả mãn được nhu cầu căn bản, thì điều đó sẽ tác động ngược trở lại cả xã hội, và gây thiệt hại về dài hạn. “Một xu chi ngày hôm nay vào nhu cầu của người dân, sẽ tiết kiệm được 10 USD phải chi ngày mai vào công an, cảnh sát, nhà tù, các chương trình phục hồi nhân phẩm”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Vô cảm là hệ quả tất yếu của một nền chính trị xấu, một nền chính trị đã bị mất đi vẻ đẹp của nó</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> <strong>Và cùng với sự vô cảm là…</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Khi người dân của một quốc gia phải sống nhiều năm trong tình trạng bị một thiểu số kiểm soát, chi phối lâu dài về chính trị, kinh tế, xã hội, văn hoá, v.v., suy nghĩ của họ dần dần bị định hình, khiến họ tin tưởng vào sự ưu việt của thiểu số đó. Họ có xu hướng nghĩ rằng thiểu số ấy luôn đúng đắn, sáng suốt, ngoài ra thì không còn gương mặt nào sáng giá để lãnh đạo xã hội cả; các lực lượng khác đều dở tệ, không có khả năng thay thế đội ngũ lãnh đạo hiện nay. Nói chung, họ không được khuyến khích tư duy, trong khi lại luôn được khuyến khích (và bản thân họ cũng khuyên lẫn nhau) là nên sống đơn giản, vui vẻ, còn những vấn đề “vĩ mô” thì đã có một thiểu số lo – nhóm thiểu số này thay mặt toàn dân điều hành đất nước, ra các chính sách có ảnh hưởng đến cả nước, trong đó có cả phần lợi ích của chính những người đang sống đơn giản, vui vẻ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Cùng trong quá trình ấy, bản thân nhóm thiểu số lãnh đạo cũng được định hình tư duy để tin rằng họ là giới tinh hoa, họ cao hơn các nhóm khác, họ cao hơn “dân” một bậc, và tóm lại, họ là lãnh đạo. Những việc mỗi cá nhân gọi là “dân” ấy làm chỉ ảnh hưởng tới cá nhân đó, nhiều hơn thì đến nồi cơm gia đình của ông/bà ta, cùng lắm là đến cơ quan, công sở của ông/bà thôi. Chứ còn những việc lớn, trọng đại, có ảnh hưởng tới toàn xã hội, đòi hỏi tầm vóc chiến lược, trí tuệ sáng suốt, phải là việc họ đang làm đây này. Mà vì làm việc lớn, quan trọng, cho nên họ nghiễm nhiên cho rằng họ phải được “tạo điều kiện” hơn “dân”: Cái này trong tiếng Việt gọi là “có tiêu chuẩn”, ví dụ có tiêu chuẩn nhà riêng, xe riêng, thậm chí chuyên cơ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Và như vậy, cùng với trạng thái vô cảm của dân, là sự tự kiêu ngày càng lớn của chính quyền.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> <strong>Chữa bệnh vô cảm</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Như Paulo Freire đã nói, thực chất vô cảm là một dạng bệnh của cộng đồng (cùng với bạo lực, ma tuý và rượu chè). Nhưng ông cũng nhấn mạnh với chúng ta rằng bệnh ấy có ở nhiều xã hội, và chúng ta không nên tiếp tục công kích những cá nhân vô cảm – vốn cũng chỉ là “nạn nhân của áp chế và bóc lột” – vì những biểu hiện đó của họ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Ông khuyên những người có tinh thần cộng đồng, muốn đấu tranh với bệnh vô cảm thì phải tạo đủ sức mạnh và niềm tin để đi xuyên qua sự vô cảm và khuyến khích các động lực trong cộng đồng. “<em>Hãy giúp mọi người tìm ra những niềm hy vọng mới, hãy tạo ra nguồn năng lượng mới, để cùng nhau vượt qua bệnh vô cảm</em>”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Còn bạn, nếu bạn vẫn quyết tâm “không quan tâm đến chính trị”, thì chỉ xin bạn nhớ: Bạn có quyền như thế, nhưng điều đó không tốt cho cả bạn lẫn cộng đồng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center;">&#8212;&#8212;-</p>
<h3 style="text-align: center;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>&#8220;Nói với mình và các bạn&#8221;: &#8220;Tham gia chính trị&#8221; là làm gì?</strong></span></h3>
<p style="text-align: right;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><a href="http://www.phamdoantrang.com/2013/03/noi-voi-minh-va-cac-ban-ung-len-nguoi.html"><strong>Blog Đoan Trang</strong></a></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><em>Dưới đây là bài viết thứ ba trong loạt bài “Nói với mình và các bạn: Vẻ đẹp của chính trị”. Mục đích mà loạt bài hướng tới là góp phần giúp độc giả, nhất là các bạn trẻ, hiểu hơn về chính trị, về sự tham gia, về tự do ngôn luận và sự phân biệt giữa tự do ngôn luận với xúc phạm người khác, về hiến pháp, quyền lập hiến và quyền tẩy chay hiến pháp, bất phục tùng dân sự. Còn mục đích của bài thứ ba và thứ tư là làm rõ về khái niệm “làm chính trị”, “hoạt động chính trị”, nói ngắn gọn là “sự tham gia”.</em> </span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>* * *</strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>Kỳ 3: “THAM GIA CHÍNH TRỊ” LÀ LÀM GÌ? </strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Chúng ta thường hay nghe, trong xã hội, có những người hay nói: “Tôi không làm chính trị”, “Tôi biết thế thôi chứ tôi không tham gia”… Nếu ta hỏi lại: “Làm chính trị là làm gì cơ?”, câu trả lời của họ sẽ là: “Thì tức là tham gia chính trường, đấu đá, leo cao, tranh giành quyền lực…”. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Đó có lẽ cũng là cách hiểu của đại đa số người dân Việt Nam về hành động “làm chính trị”. Cách hiểu ấy cho thấy rằng, chúng ta gần như không biết gì về chính trị, và quan niệm của chúng ta về lĩnh vực bao trùm xã hội này đã bị bóp méo quá nhiều bởi một chính quyền, một nền giáo dục, một nền văn hóa chính trị hoàn toàn không khuyến khích người dân tư duy để “nâng cao nhận thức chính trị”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Trên thực tế, nếu chúng ta hiểu chính trị là “quá trình ra quyết định và thực thi quyết định đó trong một nhóm, một cộng đồng, một xã hội, một quốc gia”, thì hoạt động chính trị hẳn phải rộng hơn rất nhiều so với việc “đấu đá, leo cao”, và nó càng không phải chỉ giới hạn trong một giới gọi là “lãnh đạo”. Hoạt động chính trị, theo nghĩa rộng, là tất cả những gì bạn làm để tạo áp lực lên một cá nhân, một cơ quan, một tổ chức, nhằm thuyết phục họ hành động như ý bạn muốn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>Phong trào “trên 25 độ C”</strong><br />
</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Ta hãy lấy một ví dụ vui vui và đơn giản (dĩ nhiên là bịa) để cùng hiểu thế nào là “hoạt động chính trị” theo nghĩa rộng. Giả sử bạn làm việc ở TP.HCM, và bạn nhận thấy là các cơ quan, công sở nơi bạn đến đều để điều hòa nhiệt độ ở mức rất lạnh, có khi chỉ 17-18 độ C, vừa tốn năng lượng (điện), vừa hại môi trường, vừa hại sức khỏe &#8211; lần nào vào phòng họp, bạn cũng rét run cầm cập.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Bạn nghĩ là sẽ phải làm thế nào đó để tổ chức của bạn, hoặc các cơ quan, công sở mà bạn biết, hoặc nhiều hơn nữa, mọi cơ quan, công sở trên địa bàn thành phố đều đặt máy điều hoà nhiệt độ ở mức cao hơn, chẳng hạn trên 25 độ C. (Như vậy là bạn đã có ý thức chính trị).<br />
</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Sau đấy thì bạn sẽ hành động. Đầu tiên là ngay trong tổ chức của bạn. Có nhiều cách để bạn thuyết phục cơ quan làm điều bạn đang muốn: Bạn có thể gặp riêng sếp, “bỏ nhỏ”, rỉ tai, nhờ sếp ra quy định yêu cầu toàn thể nhân viên “chỉ để điều hòa nhiệt độ từ 25 độ C trở lên”. Bạn có thể gửi thư chung cho cả cơ quan, kêu gọi, vận động “anh chị em tăng điều hòa nhiệt độ lên đê!”, rồi thủ thỉ “trên 25 độ C, vừa tiết kiệm điện, vừa đảm bảo chênh lệnh nhiệt độ hợp lý so với bên ngoài, đỡ hại sức khỏe”. Để thuyết phục hơn, bạn thậm chí còn nghĩ ra một phong trào, mang cái tên chung, chẳng hạn, là “Trên 25 độ C”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Nếu bạn muốn đi xa hơn, làm sao để tất cả các cơ quan, công sở, đều thực hiện “trên 25 độ C”, thì bạn sẽ phải tính toán thêm một chút, để người ta không bảo bạn là điên, dở hơi, rỗi việc. Trong những trường hợp như vậy, thường thì bạn nên “có tổ chức”. </span></p>
<ul style="text-align: justify;">
<li><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Bạn phải huy động thêm một số người cùng nghĩ như bạn vào việc thuyết phục;</span></li>
<li><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Hoặc bạn phải lôi kéo được một tổ chức nào đó có liên quan, ví dụ một NGO, một cơ quan báo chí, một kênh truyền hình về môi trường, cùng tham gia ủng hộ, đứng sau lưng bạn</span></li>
<li><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Hoặc bạn thành lập một tổ chức của riêng bạn. Việc này thì không đơn giản, bởi vì bạn sẽ phải tính đến các yếu tố như: thủ tục thành lập, nhân sự, vốn, mục đích (cái này các NGO thường hay gọi là “sứ mệnh”, còn ngôn ngữ hành chính nước ta hay gọi là “chức năng, nhiệm vụ”). Không lẽ lập một tổ chức chỉ để vận động các cơ quan, công sở tăng điều hoà nhiệt độ lên trên 25 độ C?</span></li>
<li><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Hoặc, trong kỷ nguyên Web 2.0 hiện nay, cách đơn giản là bạn phát động một phong trào “25 độ C” trên mạng xã hội và được đông đảo người dùng Internet hưởng ứng.</span></li>
<li><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">v.v.</span></li>
</ul>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>Nào, ta thử bảo vệ môi trường!</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Nếu mối quan tâm của bạn vượt khỏi chuyện “để điều hòa nhiệt độ trên 25 độ C”, mà là bảo vệ môi trường, tiết kiệm năng lượng nói chung, thì bạn có thể thực hiện nhiều hành động chính trị hơn nữa, ví dụ:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>- Bỏ phiếu cho đại biểu quốc hội</strong> nào thể hiện sự quan tâm đến vấn đề môi trường, đưa việc cải thiện môi trường vào chương trình hành động… Đến đây, bạn sẽ thấy thực tế chính trị ở Việt Nam không cho phép bạn chọn được người mà bạn ủng hộ vào cương vị bạn cho là thích hợp.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>- </strong>Tiếp xúc với các đại biểu quốc hội để nhờ vả, thuyết phục họ lưu tâm đến các vấn đề môi trường và đưa ra các đạo luật hay chính sách mà bạn cho là thích hợp. Cái này gọi là “<strong>vận động lập pháp</strong>”, “<strong>vận động chính sách</strong>”. Đến đây, bạn sẽ thấy thực tế chính trị ở Việt Nam không cho phép bạn vận động một cách đàng hoàng, minh bạch, mà nó chỉ có nghĩa là “đi đêm”, “hối lộ”.  </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>- Tổ chức và tham dự các hội nghị, hội thảo</strong>, thảo luận bàn tròn v.v. về các chủ đề môi trường. Đến đây, bạn sẽ thấy thực tế chính trị ở Việt Nam không cho phép bạn dễ dàng tổ chức hội nghị, hội thảo, thảo luận bàn tròn v.v. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>- Viết bài đăng báo.</strong> Đến đây, bạn sẽ thấy thực tế chính trị ở Việt Nam là rất khó có diễn đàn nào để bạn lên tiếng. Cứ cho là bạn có khả năng và kỹ thuật viết, bạn viết một bài báo rất chuyên nghiệp, cũng không chắc là bài của bạn sẽ được đăng tải trên báo chí chính thống, có khi chỉ đơn giản vì ban biên tập không quan tâm đến vấn đề môi trường. Bạn muốn tìm một tờ báo về môi trường, thì lại không có, mà giả sử có thì cũng không được tới 1000 người đọc. Nếu bạn tự quay phóng sự truyền hình để gửi tới đài truyền hình (trung ương hoặc địa phương) thì lại càng khó khăn hơn nữa, gần như không có cơ may nào để tác phẩm của bạn được phát sóng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>- Thành lập một tổ chức về môi trường.</strong> Đến đây bạn sẽ thấy thực tế chính trị ở Việt Nam không cho phép bạn dễ dàng lập hội.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>- Tham gia một tổ chức về môi trường.</strong> Đến đây bạn sẽ thấy thực tế chính trị ở Việt Nam không cho phép các tổ chức dân sự dễ dàng hoạt động. Họ vấp phải đủ vấn đề: thủ tục, nền tảng luật pháp, nhân sự, tài chính, v.v.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>- Làm đơn khiếu nại, tố cáo, khởi kiện. </strong>Đến đây bạn sẽ thấy thực tế chính trị ở Việt Nam không cho phép các vụ việc của một cá nhân được giải quyết nhanh chóng, dễ dàng, thuận tiện. Đơn thư khiếu nại, tố cáo, kiện tụng của bạn sẽ bị chìm lấp trong hàng nghìn đơn thư khác, vụ việc của bạn rất có nguy cơ bị lãng quên.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>- </strong>v.v..</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Có thể còn nhiều hành động chính trị khác nữa, gồm cả những hành động mà bạn chắc hẳn chưa từng nghĩ tới và không biết đó chính là “làm chính trị”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Nếu bạn quan tâm, chúng ta sẽ tìm hiểu về chúng trong bài sau, tức là phần tiếp theo của bài này, để trả lời một cách cụ thể: Tham gia chính trị là làm gì (lý thuyết và thực tế trên thế giới)? Chúng ta sẽ biết được rằng, những cuộc “đấu đá, tranh giành quyền lực nội bộ” chỉ là một trong những hình thức hoạt động chính trị mà thôi; khái niệm làm chính trị rộng hơn và có thể đẹp đẽ hơn thế rất nhiều.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<h3 class="post-title entry-title" style="text-align: center;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">***</span></h3>
<h3 class="post-title entry-title" style="text-align: center;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">&#8220;Nói với mình và các bạn&#8221;: Vận động hành lang, thành lập đảng&#8230; </span></h3>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>BLog Đoan Trang</strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><em><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Dưới đây là bài viết thứ tư trong loạt bài “Nói với mình và các bạn: Vẻ đẹp của chính trị”. Mục đích mà loạt bài hướng tới là góp phần giúp độc giả, nhất là các bạn trẻ, hiểu hơn về chính trị, về sự tham gia, về tự do ngôn luận và sự phân biệt giữa tự do ngôn luận với xúc phạm người khác, về hiến pháp, quyền lập hiến và quyền tẩy chay hiến pháp, bất phục tùng dân sự. </span></em></p>
<p><em><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Còn mục đích của bài thứ tư, thứ năm là trả lời một cách cụ thể câu hỏi: Trên lý thuyết, tham gia chính trị là làm gì?; và liên hệ nó với những câu chuyện trong thực tiễn ở Việt Nam cũng như thế giới.</span></em></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> <strong>Kỳ 4: VẬN ĐỘNG HÀNH LANG, THÀNH LẬP ĐẢNG&#8230;</strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Với cách hiểu chính trị là “quá trình ra quyết định và thực thi quyết định đó trong một nhóm, một cộng đồng, một xã hội, một quốc gia”, hoạt động chính trị, theo nghĩa rộng, là tất cả những gì bạn làm để tạo áp lực lên một cá nhân, một cơ quan, một tổ chức, nhằm thuyết phục họ hành động như ý bạn muốn. Còn theo nghĩa hẹp, hoạt động chính trị là công việc của những người làm chính trị như một nghề để sống; tuy nhiên, chúng ta sẽ bàn đến các chính trị gia chuyên nghiệp trong một kỳ khác của loạt bài này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Trở lại với cách hiểu hoạt động chính trị là tất cả những gì bạn làm để thuyết phục cá nhân, cơ quan, tổ chức, bạn thấy ngay là nó quá rộng: Từ việc nhỏ như vận động cả công ty đặt điều hòa nhiệt độ ở mức trên 25 độ C, cho đến việc lớn hơn như làm thế nào để GS-TS. Nguyễn Minh Thuyết tiếp tục làm đại biểu quốc hội thêm một khóa thứ ba, trong khóa này dứt khoát phải làm sao để bác ấy thúc đẩy vấn đề bảo vệ môi trường và xử lý dứt điểm chuyện vệ sinh an toàn thực phẩm… cái gì cũng là hoạt động chính trị cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Quá rộng, quá nhiều và bao trùm, nhưng bạn đừng “ngộp thở” vội, vì chúng ta sẽ phân loại các hoạt động chính trị ngay bây giờ. <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">(*) </strong>Về cơ bản, có các hình thức hoạt động chính trị như sau: <strong>vận động; hoạt động đảng phái; làm truyền thông; khiếu kiện; biểu tình; đình công; tẩy chay; bất tuân dân sự; bạo động, ám sát</strong>. (Bạn có thể thấy hình thức cuối cùng, “bạo động, ám sát”, là đầy màu sắc bạo lực, vô luật, vô chính phủ. Đúng vậy, nhưng chúng vẫn cứ là hoạt động chính trị và vì thế vẫn sẽ được liệt kê ở đây.)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">Vận động  </strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Vài năm gần đây, trong ngôn ngữ chính trị của Việt Nam xuất hiện một số từ mới như “vận động hành lang”, “vận động chính sách”, dịch từ tiếng Anh “lobby” và “policy advocacy”, gọi chung là “vận động”. Đó là việc một cá nhân, hoặc một nhóm lợi ích có tổ chức, tác động lên quá trình hoạch định chính sách để chính sách được ban hành theo ý họ, bằng cách gặp gỡ trao đổi, thuyết phục, hối lộ, đe dọa người làm chính sách. Ví dụ bạn mời sếp đi nhậu, hoặc đến nhà sếp biếu vợ sếp mảnh khăn kết hợp với cái phong bì, để nhờ sếp hạ thấp tiêu chuẩn cho chức vụ trưởng/phó phòng… đều là vận động cả. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Trên bình diện quốc gia, người làm chính sách có thể là quan chức chính phủ, dân biểu (nghị sĩ, ở ta gọi là “đại biểu quốc hội”), và cả tòa án. Riêng ở Việt Nam, “đối tượng” làm chính sách bao gồm một lực lượng tối quan trọng là lãnh đạo các cơ quan Đảng, từ trung ương đến địa phương. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <a href="http://www.phamdoantrang.com/2010/12/lobby-chuyen-van-ong-hanh-lang.html" target="_blank">Vận động</a>, theo nghĩa nguyên thủy của nó, là một hoạt động chính đáng, hợp pháp và cần thiết. Tuy nhiên, điều kiện tiên quyết để nó chính đáng, hợp pháp, là vận động phải đảm bảo công khai, minh bạch – mà công khai, minh bạch những gì, hình thức vận động cụ thể như thế nào, thì do luật pháp quy định. Ví dụ, công chúng có quyền biết là nhóm lợi ích nào đang ủng hộ và tác động để dự án Đường sắt cao tốc Bắc-Nam được thông qua, nhóm lợi ích nào đứng sau chủ trương khai thác bauxite Tây Nguyên… Thậm chí luật còn phải quy định rõ: Đưa bao nhiêu tiền thì là hợp lý và chấp nhận được? </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Nếu không có luật, không có sự công khai minh bạch, thì vận động sẽ trở thành “đi đêm”, “hối lộ”, “móc ngoặc”, “tham nhũng chính sách” như ở Việt Nam.</span></p>
<p><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Về phần mình, nếu bạn (hoặc nhóm lợi ích của bạn, nếu có) muốn vận động thành công thì điều kiện tiên quyết là bạn phải có khả năng “tiếp cận đối tượng hoạch định chính sách” hoặc phải biết sử dụng người có khả năng làm việc đó. Tóm lại là biết “đi đúng cửa” – chuyện này thì ở nước nào cũng vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> <strong>Hoạt động đảng phái</strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Vận động là hình thức hoạt động chính trị mà một cá nhân – như bạn – cũng có thể làm. Nhưng tất nhiên, nó sẽ hiệu quả hơn nếu bạn có tổ chức. Giống như khi bạn muốn tất cả các cơ quan, công sở, đều thực hiện phong trào “trên 25 độ C”, thì bạn nên huy động thêm một số người cùng nghĩ như bạn vào việc thuyết phục, hoặc bạn phải lôi kéo được một tổ chức nào đó có liên quan, ví dụ một NGO, một cơ quan báo chí, một kênh truyền hình về môi trường, cùng tham gia ủng hộ/ bảo trợ/ tài trợ cho bạn. Một tiếng nói đơn lẻ khó mà có sức mạnh như nhiều tiếng nói cùng kết hợp một cách có tổ chức. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Cho nên hoạt động chính trị gắn với tổ chức, đảng phái là vì thế. Để hiệu quả, bạn sẽ phải hoặc là thành lập một tổ chức/ chính đảng mới; hoặc gia nhập một tổ chức/ chính đảng có sẵn; hoặc bố trí, chỉ định nhân sự vào một tổ chức/ chính đảng nào đó có ảnh hưởng quyết định chính sách (hiểu nôm na là “cài cắm người”). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Việc đoàn kết, tập hợp lại là điều đương nhiên để có thể thực hiện một mục đích chung, chẳng hạn để tiếng nói của mình được lắng nghe; vậy nên nó đã trở thành một trong các quyền con người căn bản, ngôn ngữ chính trị gọi là “<strong>quyền lập hội</strong>” (bao gồm cả thành lập đảng phái). Định nghĩa một cách đầy đủ hơn: Quyền lập hội là quyền của mỗi cá nhân được hợp tác cùng các cá nhân khác trong việc lên tiếng, thúc đẩy, theo đuổi và bảo vệ một/những lợi ích chung của họ. Quyền này đôi khi cũng được gọi là quyền tụ tập. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Như vậy, bạn có thể thấy khiếu kiện tập thể, biểu tình, thành lập đảng mới, đều là thực hiện quyền tự do tụ tập/ quyền tự do lập hội của mình. Và chắc rằng đến đây thì bạn cũng đã hiểu vì sao luật về hội của Việt Nam mãi vẫn chưa được thông qua, sau ít nhất 16 lần dự thảo (tính đến năm 2010); vì sao Nhà nước lại ra Nghị định 38 xử phạt hành chính các hành vi tụ tập đông người…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Bạn cũng có thể tự hỏi: <em>Vậy nếu là người dân thấp cổ bé họng, không có khả năng tiếp cận nhà làm chính sách để mà lobby, cũng không được kết hợp với những người khác, không được “có tổ chức” đứng sau lưng, thì còn biết làm cách nào để lên tiếng, để nguyện vọng của mình được lắng nghe và thực hiện đây?</em></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Trong thời đại Internet, công nghệ Web 2.0 (chứ không phải Đảng và Nhà nước ta) đã đem đến một cách mới cho người dân lên tiếng. Cách đó đã được sử dụng và mang lại hiệu quả nhất định trong nhiều sự kiện chính trị vài năm trở lại đây, và các blogger, Facebooker gọi nó là “làm truyền thông”. Và bạn biết không, đó cũng chính là một hình thức hoạt động chính trị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><em><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> (*) Cách phân loại này dựa trên một số lý thuyết về khoa học chính trị, đặc biệt là của nhà chính trị học người Mỹ Austin Ranney, cùng với nhìn nhận của tôi về thực tế ở Việt Nam.</span></em></p>
<h3 style="text-align: center;"><strong>***</strong></h3>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Kỳ 5: LÀM TRUYỀN THÔNG HAY LÀ “TUYÊN TRUYỀN PHẢN TUYÊN TRUYỀN”</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Chúng ta đã biết, qua các bài trước, rằng trong xã hội Việt Nam, tồn tại một thực tế là người dân thấp cổ bé họng không có khả năng tiếp cận nhà làm chính sách để mà lobby. Nếu không tin, đố bạn hẹn gặp được Đại biểu Quốc hội của địa phương bạn để phản ánh chuyện bạn bức xúc về giá thực phẩm quá cao mà vệ sinh an toàn thực phẩm thì không đảm bảo đấy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Chúng ta cũng biết một thực tế là người dân thấp cổ bé họng rất khó có khả năng kết hợp lại với nhau, ví dụ trong một cuộc biểu tình/ đình công, trong một tổ chức, hoặc có được một tổ chức đứng sau tài trợ, bảo trợ, để giúp họ lên tiếng với nhà làm chính sách. Nếu không tin, đố bạn giúp công nhân ở một khu công nghiệp có vốn đầu tư từ Trung Quốc, ở gần nhà bạn nhất, tiến hành đình công đòi giới chủ phải tăng lương cho họ từ 1/5 tới đấy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Vậy người dân còn cách nào để lên tiếng, để nguyện vọng của mình được lắng nghe và thực hiện? Ở Việt Nam, câu hỏi này chưa có lời đáp, nhưng trong một xã hội tự do, vận hành bình thường, thì có một lực lượng chuyên giúp họ làm việc ấy, đó là báo chí hay nói rộng hơn, truyền thông. <strong>(*)</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>“Hệ thần kinh” của xã hội</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Có thể bạn sẽ nghĩ: Báo chí như ở Việt Nam thì quan trọng gì, bao nhiêu lâu nay tôi không đọc báo, không xem thời sự truyền hình, cũng chẳng chết, vẫn sống khoẻ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Nhưng đó là bạn đang nói trong bối cảnh Việt Nam, với một nền báo chí không chuyên nghiệp, không hề được tự do “phản ánh hiện thực khách quan”, nhất là nếu việc phản ánh ấy “chưa có lợi trong tình hình hiện nay” như cách nói của Ban Tuyên giáo.<br />
</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Chứ còn trên lý thuyết và trên thực tế, báo chí, truyền thông đại chúng vô cùng quan trọng trong xã hội. Đơn giản là nó cung cấp thông tin để giúp người ta ra quyết định. Một ví dụ được nhà khoa học chính trị người Mỹ Austin Ranney viện dẫn: Tháng 11/1996, có khoảng 96 triệu dân Mỹ đi bỏ phiếu bầu cử Tổng thống để chọn ra 1 trong 3 ứng viên là Bill Clinton, Bob Dole và Ross Perot. Câu hỏi mà ông Ranney đặt ra là: Liệu có bao nhiêu người trong số họ quen biết Clinton, Dole và Perot? Bao nhiêu người trong số 96 triệu từng trò chuyện, làm việc với các ứng viên, đánh giá được năng lực cá nhân, cách ứng viên cư xử trong tình huống khủng hoảng v.v.? Ông Ranney bảo, tỷ lệ có lẽ chỉ tới 1 phần nghìn. Vậy thì người dân Mỹ lấy thông tin từ đâu để biết được năng lực, kinh nghiệm sống, tính cách, nhân cách, suy nghĩ của mỗi ứng viên?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Câu trả lời là: Thông qua các phương tiện truyền thông đại chúng – báo, đài, tivi và giờ là mạng Internet. Và bạn hãy chú ý rằng đó phải là một lượng thông tin khổng lồ, tràn ngập, được đăng tải trong một thời gian dài trước kỳ bầu cử, chứ không phải chỉ là vài dòng thông tin tiểu sử mà bạn đọc được loáng thoáng ở điểm bầu cử Quốc hội gần nhà bạn, nhân mấy phút ngẩng đầu lên trước khi bỏ phiếu vào hòm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Truyền thông giúp người dân trong xã hội có thông tin, và nhờ đó có sự hiểu biết, kiến thức, nhận thức. Đồng thời nó cũng giúp giới làm chính sách hiểu được tình hình thực tế, nguyện vọng, nhu cầu của mọi người; và xin bạn nhớ là chính quyền dân chủ hay độc tài đều cần biết những thông tin đó cả. Có điều cách phản ứng của họ khác nhau.</span></p>
<ul style="text-align: justify;">
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Chính quyền dân chủ thì để cho một nền báo chí tự do làm “<a href="http://www.phamdoantrang.com/2011/01/thu-ky-cua-thoi-ai.html" target="_blank">tấm gương phản ánh xã hội</a>”, trước, trong và sau khi ban hành mỗi chính sách, đạo luật. Họ cho phép tồn tại cả “thăm dò dư luận” (một cách khoa học, khách quan), trưng cầu dân ý, và nhiều cách khác để hiểu người dân muốn gì.</span></li>
</ul>
<ul style="text-align: justify;">
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Chính quyền phi dân chủ thì sử dụng báo chí làm công cụ tuyên truyền, giải thích chính sách, định hướng dư luận, vận động dư luận ủng hộ chính sách, chủ trương, đường lối của mình. Và để biết người dân nghĩ gì, họ… dùng tới lực lượng an ninh, chỉ điểm và thiết bị nghe lén. Bởi vì nói sao thì nói, suy nghĩ của dân chúng luôn là điều mà các chính trị gia thèm khát được biết, có điều thay vì để báo chí làm việc đó một cách chuyên nghiệp thì nhà cầm quyền tin dùng công an, cảnh sát, an ninh mà thôi. Càng phi dân chủ, họ càng huy động công an vào công tác “tìm hiểu dư luận” nhiều hơn – thực tế này đã và đang xảy ra ở Liên Xô, Đông Đức, Bắc Triều Tiên, Trung Quốc, Việt Nam…</span></li>
</ul>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>“Không quản thì nguy to”</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Có thể bạn nghĩ, sẽ ra sao nếu mặt bằng dân trí thấp, trình độ nhà báo thì yếu kém, nôm na là dốt? Một nền báo chí như thế mà không “quản lý” thì nguy, nguy lắm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Nhưng nếu chuyện đó là có thực, nhà báo kém cỏi thực, đưa tin sai, vu khống, bôi nhọ hết người này đến người kia, thì luật pháp ở đâu mà không có công cụ để xử lý nhà báo? Đó là chưa kể, bên cạnh luật pháp, còn có các công cụ khác như văn hoá xã hội, đạo đức nghề nghiệp. Một nhà báo dối trá hoàn toàn có thể bị hội của anh/cô ta tẩy chay (nếu đó là hội nghề nghiệp đúng nghĩa như kiểu hội “25 độ C” mà chúng ta từng nhắc tới).</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Và, có một thực tế là, thời trước, ở nơi nào mà báo chí càng kém phát triển thì thông tin vỉa hè, “phi chính thống” càng lên ngôi. Thập niên 1980, ở Việt Nam, báo chí bị kiểm soát chặt chẽ, không có vai trò nổi bật nào trong đời sống xã hội ngoài làm giấy gói xôi. Người dân khi ấy chẳng thể biết “khủng hoảng kinh tế”, “khủng hoảng tài chính toàn cầu” là thế nào, “mở cửa”, “hội nhập” là cái gì. Càng không có chuyện báo chí đưa tin và bài phân tích, bình luận về “gói kích cầu”, “cắt giảm đầu tư công”, “tăng giá điện”, “giảm giá xăng”, chuyên gia kinh tế A nói thế này, Bộ trưởng X bảo thế kia v.v.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Còn trong cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay, nhờ thông tin dồi dào hơn (và phần rất lớn không phải đến từ báo chí mà lại là từ blog, mạng xã hội), chúng ta có một cảm giác rằng, dù có thể gây hoang mang, nhưng thông tin luôn mang lại sự hiểu biết và ở một mức độ nào đó, cả sự an ủi và chia sẻ. Cảm giác này thật khác với thời 1986, khi mỗi cơ quan, mỗi gia đình, thậm chí mỗi cá nhân, đều như những ốc đảo, một mình chiến đấu với lạm phát phi mã, đời sống khó khăn, trong tình trạng không biết “ở trên” đang làm gì, ở ngoài đang làm gì và như thế nào… Cô độc và đáng sợ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Cần chú ý là, khi nền báo chí kém phát triển thì không chỉ thông tin vỉa hè lên ngôi, mà ngay cả thông tin báo chí cũng thành ra “vỉa hè hoá”, “tin vịt hoá”. Người nào từng sống qua thời bao cấp ở Việt Nam hẳn vẫn còn nhớ, thỉnh thoảng, đâu đó lại rộ lên chuyện “con cua hình mặt người” hay “chuột nhiễm xạ ở Chernobyl, to như con chó”, v.v. Tất cả đều là chuyện nhảm nhí, và bạn biết không, phần lớn tin bài ấy được sản xuất bởi các báo của ngành… công an. Có thể nói, “quản thì mới nguy to”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Đó là chuyện ngày trước, còn thời nay, nếu báo chí chính thống không chứng tỏ được uy tín, sức nặng của nó, thì đến lượt truyền thông Internet (blog, mạng xã hội, diễn đàn v.v.) trỗi dậy. Bây giờ, nhà báo không thực hiện chức năng nghề nghiệp của mình, thì giới blogger và Facebooker sẽ “làm truyền thông”. </span></p>
<p><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> <strong>“Làm truyền thông” là hoạt động chính trị</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Với cách hiểu theo nghĩa rộng – “ hoạt động chính trị, theo nghĩa rộng, là tất cả những gì bạn làm để tạo áp lực lên một cá nhân, một cơ quan, một tổ chức, nhằm thuyết phục họ hành động như ý bạn muốn” – bạn có thể thấy là “làm truyền thông” đương nhiên cũng là một hình thức hoạt động chính trị. Các tổ chức, nhóm, hội (như hội “25 độ C” chẳng hạn), các đảng phái, đều có thể hoặc lập đội ngũ truyền thông riêng của mình (ví dụ báo Nhân Dân là cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Việt Nam); có thể gây tác động lên giới truyền thông, thông qua truyền thông để thuyết phục dư luận theo ý mình muốn. Dư luận ở đây bao gồm tất cả: người dân, quan chức, nhà hoạch định chính sách, v.v.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Khi các blogger, Facebooker đến những “điểm nóng” về đất đai như Tiên Lãng, Văn Giang, để viết bài, phỏng vấn, chụp ảnh tung lên mạng, họ gọi hành động đó đơn giản là “làm truyền thông” – có gì đâu, đơn giản là truyền tải thông tin thôi mà. Nhưng chính là họ đang tác động để dư luận hiểu các khía cạnh khác của sự việc – nhất là những phần mà hệ thống báo chí của Đảng và Nhà nước ta không/chưa/ngại đề cập. Việc ấy của họ thực chất là “làm chính trị”, với ý nghĩa thật đẹp đẽ của khái niệm “chính trị” này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">&#8212;-</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>* </strong><em>Truyền thông hiểu đơn giản là “truyền thông tin”, nghĩa là việc một cá nhân/tổ chức truyền tải thông tin (dưới các hình thức ngôn ngữ, hình ảnh, âm thanh, tín hiệu) cho một/các cá nhân/tổ chức khác biết. Nó cũng có thể được phân loại thành truyền thông cá nhân – thông qua tiếp xúc trực tiếp giữa người với người như trò chuyện hoặc sử dụng thư tín, điện thoại; và truyền thông đại chúng – truyền tải thông tin đến một lượng lớn khán/thính/độc giả nhưng không tiếp xúc trực tiếp với họ. Báo chí, truyền hình-phát thanh, điện ảnh, Internet đều là các phương tiện truyền thông đại chúng.</em></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">* * *</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> </span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Kỳ 6: KIỆN, TẠI SAO KHÔNG?</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Năm 2012, UBND TP. Hà Nội có một báo cáo, theo đó, trong 9 tháng đầu năm đã có “<em>178 đoàn đông người đi khiếu kiện</em>”, nổi bật như “<em>vụ việc của 100 công dân phường Dương Nội, 70 người phường Kiến Hưng, 40 người phường Yên Nghĩa (Hà Đông), 150 tiểu thương chợ Nghĩa Tân (Cầu Giấy), đoàn 200 người dân xã Tiên Dương (Đông Anh), bệnh binh 5 xã ở huyện Quốc Oai, 160 người dân phố Tân Mai (thị xã Xuân Mai)&#8230;</em>”. (nguồn: VnExpress, 27/9/2012)</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">VnExpress dẫn lời Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị kể, buổi sáng ông mở cửa là đã thấy dân đứng chờ đưa đơn, 19h trở về nhà cũng có người chờ đưa đơn, chưa kể ở cơ quan cũng thường nhận đơn khiếu nại. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Nếu hiện tại, bạn đang là người không có gì liên quan đến “cửa quan”, thì nghe nói vậy, chắc bạn cũng thấy… sốt ruột. Cho nên, có thể bạn sẽ đồng tình với ý kiến của Chủ tịch TP Hà Nội, ông Nguyễn Thế Thảo. Ông Thảo bảo, việc bà con đi kiện, “<em>mặc áo màu Quốc kỳ, mang theo khẩu hiệu đòi đất đã làm xấu hình ảnh thủ đô, ảnh hưởng đến ngoại giao</em>”. Tất nhiên, ông cũng thừa nhận, khiếu kiện là “<em>bày tỏ nguyện vọng cá nhân</em>”. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Dù sao cũng may cho ông Thảo là ông phát biểu như vậy ở Việt Nam. Chứ nếu ông phát ngôn tương tự tại một quốc gia dân chủ, nơi có nền truyền thông phát triển và (phần nào vì thế) nhận thức chính trị của người dân cao hơn, ông có thể phải lãnh nhiều hậu quả nghiêm trọng sau đó: bị báo chí phê phán, bị công chúng khiển trách, thậm chí bị mất chức. Có lẽ bạn cũng thấy: Ở các quốc gia dân chủ, quan chức rất hạn chế việc chê dân – kể cả khi dân sai đi nữa. Huống chi, kiện tụng lại còn là một hình thức sinh hoạt chính trị của người dân. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>“Đáo tụng đình”, có gì mà vô phúc</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Khiếu kiện (khiếu nại + khởi kiện) là việc một cá nhân/ tổ chức yêu cầu cơ quan hành chính (trong trường hợp khiếu nại) hoặc toà án (trong trường hợp khởi kiện) buộc một cá nhân/ tổ chức khác phải làm, hoặc ngừng làm, điều gì đó. Đối chiếu với cách hiểu “<em>hoạt động chính trị, theo nghĩa rộng, là tất cả những gì bạn làm để tạo áp lực lên một cá nhân, một cơ quan, một tổ chức, nhằm thuyết phục họ hành động như ý bạn muốn</em>”, thì bạn sẽ thấy khiếu kiện cũng là hành động chính trị. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Quốc gia vô địch về việc người dân tham gia chính trị bằng cách kiện có lẽ là Mỹ. Tại đây, chuyện một công dân đâm đơn kiện quan chức chính quyền hoặc công dân khác xâm hại quyền lợi của mình là “chuyện thường ngày ở huyện”. Hàng xóm không chăm sóc vườn, để cây leo mọc tràn lan sang vườn nhà mình: kiện. Đi xin việc, công ty tuyển dụng ưu tiên người ngoại hình đẹp: kiện. Uống café nóng bị bỏng: kiện. Để tăng khả năng thắng kiện thì phải thuê luật sư, kết quả là nước Mỹ có mật độ luật sư trên đầu người cao nhất thế giới. Nhà khoa học chính trị Austin Ranney đưa ra con số, cứ 440 người Mỹ thì có một luật sư, trong khi ở Nhật Bản tỷ lệ này là 10.000:1. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Quá nhiều luật sư, điều này đã khơi nguồn cho nhiều chuyện cười ở Mỹ và về Mỹ, như là quốc gia đầy một bọn ăn không ngồi rồi, rảnh rỗi sinh ra đâm bị thóc chọc bị gạo v.v. Nhưng nhìn từ góc độ chính trị, quản lý xã hội, thì sẽ thấy đó là biểu hiện của việc người Mỹ tin vào luật pháp, luôn có ý thức sử dụng luật pháp làm công cụ giải quyết các rắc rối và bảo vệ quyền lợi của mình. Trong văn hoá chính trị Mỹ, không có khái niệm “vô phúc đáo tụng đình” – nghĩa là vô phúc thì mới phải đến chỗ xử kiện, ra toà, tóm lại là “đến cửa quan” – như ở Trung Quốc hay Việt Nam ta. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Chắc chắn rằng, không một quan chức nào trong bộ máy chính quyền Mỹ dám nói dân chúng “đi kiện làm xấu hình ảnh đất nước”; và nói chung là hệ thống tư pháp Mỹ không đợi đến khi dân chúng kéo nhau đi khiếu kiện tập thể thì mới “xin chủ trương giải quyết”. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Thực tế nào đáng lo ngại?</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Xu hướng gần đây của quan chức Việt Nam và những người ủng hộ chính quyền là vin vào chuyện người dân khiếu kiện sai để tìm cách “xiết” hoạt động này lại. Ví dụ, UBND TP. Hà Nội cho rằng: “<em>Năm 2012, trong 23.629 đơn thư khiếu nại-tố cáo có nội dung chủ yếu liên quan đến các lĩnh vực quản lý, sử dụng đất đai, giải phóng mặt bằng, quản lý trật tự xây dựng, giao đất nông nghiệp, chỉ có 12% khiếu nại đúng, 14% khiếu nại có đúng, có sai, còn lại có tới 70% khiếu nại sai</em>”. Quan chức coi đây như một “thực tế đáng lo ngại”, và từ đó, có ý kiến là phải tìm kiếm chế tài cụ thể để xử lý các trường hợp khiếu nại-tố cáo sai sự thật. (nguồn: Hà Nội Mới, 13/4/2013)</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Ở đây, xin các bạn chú ý: Nếu tố cáo sai sự thật (tức là bịa đặt người khác phạm tội), theo luật pháp Việt Nam hiện hành, người tố cáo có thể phải chịu hình phạt cho tội vu khống. Nhưng với khiếu nại, kiện tụng, không nền luật pháp tiến bộ nào lại quan niệm đó là “thực tế đáng lo ngại” do người dân gây ra và cần chế tài xử lý. Nếu có vấn đề gì nghiêm trọng với việc khiếu nại xảy ra nhiều quá, thì vấn đề đó nằm ở chỗ chính quyền: Họ đã làm gì, đã ra quyết định hay chính sách gì sai lầm để khiếu nại tràn lan? (Theo định nghĩa của Luật Khiếu nại-Tố cáo 2011, khiếu nại hiểu nôm na là công dân đề nghị cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền xem xét lại quyết định hành chính, hành vi hành chính của cơ quan hành chính nhà nước, của người có thẩm quyền trong cơ quan hành chính nhà nước). </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Thực tế đáng lo ngại ở đây là: 1. Pháp luật chưa được sử dụng như một công cụ hiệu quả để bảo vệ người dân; 2. Nhận thức chính trị yếu kém của quan chức Nhà nước. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Hãy biết bảo vệ mình! </strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Còn bạn, những lúc bạn hoặc người thân của bạn dính líu vào tranh chấp, mâu thuẫn, hay cảm thấy quyền lợi chính đáng của mình bị thiệt thòi, đã bao giờ bạn thử nghĩ tới chuyện đi kiện chưa? Bạn <strong>hãy quan niệm đó là một việc bình thường</strong> để tự bảo vệ mình và bảo vệ người có liên quan. Có khi chỉ đơn giản như là trường hợp ba sinh viên Đại học Luật TP.HCM mới đây đã gửi <a href="http://tuyenngondvv.blogspot.com/2013/04/thu-yeu-cau-xin-loi.html" target="_blank">thư yêu cầu Đoàn trường xin lỗi</a> họ vì hành vi xâm phạm bí mật đời tư (tự tiện công bố kết quả học tập của hai sinh viên lên mạng), và nếu Đoàn không chịu xin lỗi, họ sẽ kiện.  </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Đây là một câu chuyện có thật, để các bạn tham khảo: Một nữ nhân viên văn phòng 29 tuổi ở Hà Nội cho biết, chị nhớ như in nỗi xấu hổ của mình vào năm thứ ba đại học, khi chị là sinh viên duy nhất trong lớp thi trượt một môn chuyên ngành. Điều này được giáo viên bộ môn thông báo công khai trước hơn 100 sinh viên của lớp và những tràng cười nhanh chóng lan đi khắp cả khoa, vì môn đó được cho là rất dễ, tưởng như ai thi cũng đỗ. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Đặt sang một bên những chuyện như “sự tế nhị”, “phép lịch sự”, “tâm lý sư phạm” v.v. thì cái đáng nói ở đây là ý thức về quyền riêng tư: Người dân Việt Nam gần như không có khái niệm về nó, nên nhiều khi vô tư vi phạm quyền riêng tư của người khác và cũng không có ý thức bảo vệ sự riêng tư của bản thân mình. Và chúng ta lại càng chưa biết, chưa nghĩ đến việc dùng đến công cụ luật pháp để “đòi lại công bằng cho bản thân”, khi quyền ấy cũng như nhiều quyền khác bị xâm phạm. Nhưng lỗi không hoàn toàn thuộc về chúng ta, bởi thực tế là chính quyền đâu có thích chúng ta đi kiện, “làm xấu hình ảnh đất nước”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: center;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>***</strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong>Kỳ 7: BIỂU TÌNH, ĐÌNH CÔNG VÀ TẨY CHAY</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Sau những cuộc biểu tình (có thể chỉ vài chục, cũng có lần tới vài trăm người tham gia) ở Hà Nội và TP. HCM để chống chính sách đối ngoại hung hăng của Trung Quốc trên Biển Đông, đến giờ, số đông chúng ta hẳn là đã hình thành một khái niệm nào đó về biểu tình – cho dù là tán đồng hay phản đối hành động đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Trên lý thuyết, biểu tình được định nghĩa là một hành động chính trị, trong đó nhiều người tham gia tuần hành cùng nhau nhằm thể hiện một chính kiến, ví dụ bày tỏ sự ủng hộ hoặc phản đối một cá nhân/ tổ chức/ sự việc nào đó. Việc tuần hành có thể được thực hiện bằng đi bộ, đạp xe hoặc sử dụng phương tiện khác. Việc tuần hành có thể kết hợp với gây tiếng động – gọi loa, gõ trống, khua chiêng, thổi kèn, hô khẩu hiệu, hát. Trong nhiều cuộc biểu tình ở nước ngoài, người ta còn đốt cả ảnh, hình nộm của quan chức. Tuần hành thường bắt đầu và/ hoặc kết thúc bằng một cuộc tụ tập tại một địa điểm nhất định, tại đây người ta cùng đọc và nghe diễn văn, tuyên cáo, tuyên bố, v.v. Phong toả đường đi lối lại, và ngồi bệt (tọa kháng) cũng được coi là biểu tình – trường hợp sau được gọi là “biểu tình ngồi”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Chẳng hạn, để phản đối chính quyền Trung Quốc tham lam, ưa gây hấn và bắt nạt các quốc gia nhỏ yếu, hoặc để phản đối chính sách đối ngoại thiếu minh bạch và thiếu nhất quán của Nhà nước Việt Nam trong vấn đề Biển Đông, một nhóm công dân ở Hà Nội có thể tuần hành đến Đại sứ quán Trung Quốc hoặc Bộ Ngoại giao Việt Nam, tụ tập trước cổng các cơ quan này, tổ chức mít-tinh, ra thông cáo, đọc diễn văn, v.v. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Biểu tình có thể là phi bạo lực hoặc bạo lực, hoặc lúc đầu thì ôn hoà nhưng về sau lại nảy sinh bạo lực – giữa công an, cảnh sát với những người tuần hành, hoặc giữa chính những người tham gia với nhau, ví dụ nhóm ủng hộ mâu thuẫn, đánh lộn với nhóm phản đối. Cho nên, luật pháp ở các quốc gia đa phần đều loại bỏ bạo lực, chỉ chấp nhận biểu tình ôn hoà; và sự hiện diện của lực lượng công an, cảnh sát chỉ là để ngăn chặn bạo lực xảy ra.<br />
</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Với những hành động được chấp nhận (tuần hành, hô khẩu hiệu, hát, v.v.), các bạn có thể thấy ngay là không cuộc biểu tình nào lại không mang tính chất “gây rối trật tự công cộng” ở một mức độ nào đó. Nói cách khác, đã là biểu tình thì phải tạo chú ý, mà đã tạo chú ý thì những người biểu tình không thể không làm ồn; chưa nói đã là một cuộc tụ tập nơi công cộng thì đương nhiên phải có tổ chức. Lấy lý do “gây rối trật tự công cộng” để giải tán biểu tình chỉ là một chiêu bài để đàn áp quyền tự do tụ tập (freedom of assembly) và tự do thể hiện chính kiến (freedom of expression, còn được dịch là “tự do biểu đạt”) của người dân. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <em style="mso-bidi-font-style: normal;">(Chúng ta sẽ bàn về những mặt hạn chế của biểu tình trong kỳ sau của bài viết này.)</em></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">Đình công – quyền của người lao động</strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Theo nghĩa nguyên thuỷ, đình công chỉ giới hạn trong lĩnh vực sản xuất và dịch vụ, khi những người làm công tổ chức ngừng làm việc trên quy mô tập thể để phản đối hoặc ra yêu sách nào đó với giới chủ: tăng lương, giảm giờ làm, cải thiện điều kiện vệ sinh, an toàn lao động, v.v. Tuy nhiên, trên thực tế, cũng có khi đình công vươn ra ngoài quan hệ giữa người lao động và giới chủ và dẫn đến thay đổi trong chính sách của nhà nước, thậm chí thay đổi chính thể. Ví dụ đáng nhớ nhất là những cuộc đình công của phong trào Công đoàn Đoàn kết ở Ba Lan những năm 1980.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Ở Việt Nam, theo báo cáo của Tổng Liên đoàn Lao động, từ khi Luật Lao động có hiệu lực (năm 1995) cho đến năm 2012, cả nước xảy ra 4.922 cuộc đình công (nguồn: Dân Trí ngày 6/4/2013). Bài báo của Dân Trí cũng cho biết, hầu hết đình công đều tự phát, “<em>100% không do công đoàn cơ sở tổ chức và lãnh đạo</em>”, “<em>không theo đúng trình tự pháp luật quy định</em>, có xu hướng lây lan từ doanh nghiệp này sang doanh nghiệp khác”.   </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Nếu điều này là có thật, nhà hoạch định chính sách có trách nhiệm sẽ phải nhận thấy ít nhất hai câu hỏi đặt ra: 1. Trình tự pháp luật quy định có vấn đề gì không? 2. Công đoàn cơ sở đã thật sự đại diện cho người lao động chưa? Trong một xã hội dân chủ, nếu nhà hoạch định chính sách không nhận ra vấn đề thì sẽ có những cá nhân, tổ chức dân sự vận động để ông/bà ta phải “làm gì đó cho công nhân đi”, bằng không sẽ mất chức. Ở Việt Nam thì chưa được như vậy, thậm chí, ngay cả chuyện bạn đến gặp Chủ tịch Công đoàn đề nghị tổ chức đình công cũng đã là việc không nên làm – vì… bạn có chắc là Công đoàn đứng về phía bạn không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">“Tẩy chay các chú”</strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Tẩy chay là việc một số người/ nhóm (tức là cá nhân hoặc tổ chức) từ chối giao thiệp với một đối tượng nào đó, ví dụ một doanh nghiệp bóc lột lao động, hoặc toàn bộ hàng hoá của các doanh nghiệp bán hàng giả hàng rởm, gây ô nhiễm môi trường, đối xử thô lỗ và từng lăng mạ khách hàng v.v.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Chuyện tẩy chay không còn là mới mẻ, nhất là trong nền kinh tế toàn cầu hoá. Ví dụ, ở Hàn Quốc từng có phong trào tẩy chay thịt bò Mỹ (năm 2008), còn tại Trung Quốc, khi tranh chấp biển đảo với Nhật Bản leo thang, nhiều hiệu sách Bắc Kinh đã ngừng bán các ấn phẩm của Nhật. Tương tự, doanh nghiệp xuất khẩu chuối Philippines khốn đốn khi đối tác Trung Quốc đồng loạt từ chối nhập khẩu để trả đũa Philippines trong tranh chấp chủ quyền. Ngay sau sự cố này, cơ quan xúc tiến thương mại của Philippines đã phải tính đến khả năng tìm kiếm, mở rộng thị trường hoa quả ở các nước khác, như châu Âu.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Tại Việt Nam, vào năm 1919, cũng từng có phong trào “tẩy chay các chú”, tức là tẩy chay các chú khách (doanh nhân Hoa kiều). Tinh thần chung là “người Việt Nam buôn bán với nhau, không mua hàng của Hoa kiều”. Có tài liệu nói rằng phong trào được sự hưởng ứng của cả giới doanh thương lẫn sinh viên, viên chức tại Hà Nội, Sài Gòn, Hải Phòng, Nam Định… 89 năm sau, vào năm 2008, với sự cố Vedan xả nước “giết” sông Thị Vải, một chiến dịch tẩy chay đã nổi lên, khởi đầu từ những lời kêu gọi trên mạng Internet. Nhiều siêu thị lớn tại Hà Nội và TP.HCM đồng loạt ngừng phân phối sản phẩm bột ngọt Vedan. Không rõ chiến dịch này kéo dài bao lâu.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Tuy nhiên, về căn bản, tẩy chay rất hiếm xảy ra ở Việt Nam, ngay cả trong những chuyện không liên quan gì đến chính quyền, nghĩa là chẳng có gì nhạy cảm: Như các hàng “phở quát, cháo chửi” khét tiếng ở thủ đô Hà Nội chẳng hạn, chưa bao giờ họ nghĩ đến khả năng bị tẩy chay.<br />
</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Một nhân viên kiểm toán xã hội ở tập đoàn Bureau Veritas từng cho người viết bài này biết: “<em>Người tiêu dùng có ý thức cao là người không chỉ quan tâm tới chất lượng và giá cả, mà còn rất quan tâm tới một điểm thứ ba, là sản phẩm được làm ra như thế nào. Ở các nước phát triển, người ta sẵn sàng tẩy chay một sản phẩm nếu họ biết rằng nhà sản xuất ra nó sử dụng lao động trẻ em, hay gây ảnh hưởng độc hại đến môi trường. Chỉ cần một lần vi phạm bị phát hiện, cả một thương hiệu nổi tiếng có thể đi tong</em>”. Đối chiếu với đó, các bạn có thể thấy là người tiêu dùng Việt Nam còn chưa có ý thức bảo vệ chính mình, nói gì đến ý thức bảo vệ môi trường hay quan tâm đến quyền lợi của những người lao động khác. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Bên cạnh việc người dân thiếu hiểu biết về quyền lợi của mình, sự thiếu vắng các tổ chức dân sự đúng nghĩa cũng là nguyên nhân dẫn đến chuyện tẩy chay – với ý nghĩa là một hành động chính trị – hầu như không được sử dụng để gây áp lực. Kêu gọi tẩy chay trên mạng (như với vụ Vedan) có lẽ vẫn quá yếu, không đủ tạo hiệu quả đáng kể nào. </span><br />
<span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><br />
<strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">Đình công, biểu tình trong văn hoá chính trị Việt Nam</strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Trở lại với chuyện biểu tình, có thể bạn cũng đã nhận thấy đó là một hình thức hoạt động chính trị có hiệu quả đối với những người tham gia, ở chỗ nó tác động mạnh tới cộng đồng, nó gây chú ý và khiến người biểu tình có thể tạo sức ép chính trị. Nhưng đối với những người khác, nó không thể không gây thiệt hại dù ít dù nhiều: Chẳng hạn, nó cản trở quyền tự do đi lại của một số công dân, có khi là rất nhiều công dân. Với đình công cũng vậy. Trên thế giới, từng có những cuộc biểu tình và đình công của ngành hàng không, đường sắt, taxi, làm trì trệ, thậm chí gây tê liệt giao thông của cả một thành phố.   </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Do vậy, để nhìn nhận sự việc một cách khách quan, đến đây, chúng ta sẽ đi sâu vào các khía cạnh có thể gây tranh cãi của biểu tình trong bối cảnh văn hoá chính trị Việt Nam, nơi số đông dân chúng vẫn giữ tâm lý sợ nhà nước, chưa suy nghĩ nhiều về nhân quyền và chưa biết cách “thực hành dân chủ”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Tuy nhiên, đó là câu chuyện của kỳ sau.</span></p>
<h3 class="post-title entry-title" style="text-align: justify;"></h3>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">***</strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">Kỳ 8: BIỂU TÌNH, ĐÌNH CÔNG TRONG VĂN HOÁ CHÍNH TRỊ VIỆT NAM</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Mùa đông năm 2008, nhà báo Nguyễn Hoàng Linh (Tổng Biên tập tờ Nhịp Cầu Thế Giới của cộng đồng người Việt ở Hungary) chuẩn bị rời Budapest về Hà Nội nghỉ Giáng sinh. Vé máy bay đã mua, đồ đạc đã đóng gói, đã hẹn hò đầy đủ với người thân, bạn bè ở Việt Nam, nhưng sát ngày khởi hành, ông Linh sững sờ trước nguy cơ không đi được: Toàn bộ nhân viên Sân bay Quốc tế Budapest, giới tài xế xe buýt của Công ty Giao thông Công cộng Budapest BKV, phối hợp cùng ngành đường sắt, đang tổng đình công đòi tăng lương. Giao thông cả nước bị đình trệ. Hành khách và hành lý đều vạ vật, ngổn ngang trên sân bay.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Ông Linh gọi điện về Việt Nam báo rằng chuyến bay có thể bị hoãn vô thời hạn. Người thân, bạn bè của ông nghe tin, ai cũng bực bội “cái bọn đình công”: Ích kỷ, nhỏ nhen, lợi dụng đúng thời điểm mùa Giáng sinh, nhu cầu đi lại của nhân dân đang cao, để đình công, thật hãm tài.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Điều kỳ lạ là chính những người trong cuộc – dân Hungary và du khách ngoại quốc, “nạn nhân” trực tiếp của cuộc đình công – thì lại rất chịu đựng và không có ý kiến gì đặc biệt. Nhà báo Nguyễn Hoàng Linh tìm hiểu và thấy tuyệt nhiên không thấy ai có thái độ cáu kỉnh, trách móc. Thậm chí mọi người còn tỏ ra thông cảm với giới nhân viên đình công và ai cũng nhất trí là phải có sự phối hợp giữa sân bay, xe buýt với đường sắt, sao cho… thiệt hại lên đến mức cao nhất, bởi có vậy mới mong Chính phủ Hungary lùi bước trước các nghiệp đoàn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">Vì sao khác biệt?</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Điều gì làm nên sự khác biệt giữa thái độ của người Việt Nam và người Hungary trước biểu tình và/hoặc đình công? Có thể đến lúc này bạn đã nhìn ra nguyên nhân rồi: Đó là sự khác biệt trong văn hoá chính trị của hai nước.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Các nhà khoa học định nghĩa văn hoá chính trị là “tập hợp các thái độ, giá trị, tình cảm, thông tin và kỹ năng về / liên quan đến chính trị của người dân trong một xã hội”, văn hoá chính trị “tạo nên môi trường tâm lý &#8211; xã hội, nơi diễn ra các xung đột chính trị, nơi người ta ban hành chính sách”. </span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Để dễ hiểu, bạn có thể hình dung văn hoá chính trị gồm hai thành tố căn bản: nhận thức chính trị (hiểu biết của người dân về chính trị) và tình cảm chính trị (cảm xúc, sở thích, yêu/ghét liên quan đến chính trị). </span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Đương nhiên là nhận thức chính trị và tình cảm chính trị của người dân mỗi nước mỗi khác. Nói về nhận thức chính trị, nếu bạn hỏi một người Mỹ xem Tổng thống Mỹ sống và làm việc ở đâu, nhiều khả năng ông/bà ta sẽ trả lời đúng, là Nhà Trắng. Còn nếu bạn hỏi ông bác và bà dì của bạn xem Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam sống và làm việc ở đâu, có khi bác và dì bạn mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, và ta chẳng biết câu nào đúng. </span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Nói như vậy, không có nghĩa là tác giả bài viết này cho rằng dân Mỹ nhận thức chính trị cao hơn dân Việt Nam, bởi vì một câu hỏi và câu trả lời khó nói lên được gì. Ngoài ra, giả sử có nghĩ thế thật, tác giả cũng không dám nói, vì… sợ cái thành tố thứ hai trong văn hoá chính trị, là tình cảm chính trị.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Về tình cảm chính trị cũng vậy, nó rất đa dạng. Ngay trong cùng một nước Mỹ, tại cùng một thời điểm, có người xem việc Mỹ phát động chiến tranh chống khủng bố, bắt đầu từ Afghanistan (năm 2001), là cần thiết, nên làm, đáng ủng hộ; ngược lại, có người thì căm ghét, phản đối. Tuy nhiên, cũng có những tình cảm chung của cả một cộng đồng, trên cơ sở những giá trị chung, hay là những quan niệm chung về cái tốt, cái xấu. Ví dụ ta có thể tin rằng đại đa số người Mỹ thích sự độc lập, thích quan niệm rằng dân chủ thì lành mạnh hơn là độc tài. Tình cảm ấy của họ dựa trên một giá trị chung mà họ đề cao, là tự do. </span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Tương tự, đại đa số người Việt Nam, nếu được khảo sát, sẽ nói rằng họ có thiện cảm với nước Lào hơn với Trung Quốc, mặc dù trên thực tế có thể họ chẳng biết nhiều về Lào, hoặc biết về Lào ít hơn về Trung Quốc. Vì một trong các giá trị chung của dân Việt Nam hiện nay có lẽ là tinh thần dân tộc chủ nghĩa (nationalism). Chúng ta tin rằng nationalism là một phẩm chất tốt đẹp, ngược với ở châu Âu, nơi nó lại đang bị coi là xấu, tiêu cực.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Và, tình cảm chính trị có thể khiến cho nhiều bạn đọc Việt Nam “ném đá” một tác giả nào đó ngay tắp lự nếu hắn dám nói rằng dân Mỹ nhận thức chính trị cao hơn dân Việt Nam.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">Vì chúng ta thuộc về văn hoá chính trị Việt Nam…</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Văn hoá chính trị &#8211; gồm nhận thức chính trị và tình cảm chính trị &#8211; là cái tạo nên sự khác biệt trong thái độ của một xã hội, một cộng đồng nào đó đối với biểu tình, đình công, và các hoạt động chính trị khác như thành lập đảng phái, vận động, kiện tụng, làm truyền thông, v.v.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Văn hoá chính trị là cái khiến cho, sau khi ba sinh viên Đại học Luật TP.HCM ra tuyên bố kêu gọi “công lý cho Đoàn Văn Vươn”, những người ra mặt phản đối họ nhất lại chính là… Đoàn trường. Và khi họ đòi Đoàn trường xin lỗi, nếu không sẽ kiện, một số “luật gia, luật sư tương lai”, bạn của họ, đã mở một chiến dịch công kích họ, thành lập cả “Hội những người bảo vệ hình ảnh của sinh viên Luật”. Nếu ở một nền văn hoá chính trị khác, với nhận thức chính trị khác, có lẽ các “luật gia, luật sư tương lai” đó phải phấn khởi khi có một vụ kiện như thế, và hơn ai hết, phải ủng hộ việc đồng nghiệp, đồng môn của mình làm.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Văn hoá chính trị là cái khiến cho một số người dân, khi ra công viên Nghĩa Đô ở Hà Nội sáng chủ nhật 5/5/2013 để tham gia “dã ngoại nhân quyền”, phải đối diện với ánh nhìn thiếu thiện cảm của những người khác. Và đây là một comment thể hiện tình cảm chính trị của nhiều người Việt Nam với “đám biểu tình”: “Họ đứng nói chán họ đi một vòng hồ, họ nói chán chẳng có ai nghe nên họ chuyển sang nói bằng loa nhưng cũng chẳng có ai quan tâm, nên họ về. Cả công viên bao nhiêu người qua lại chơi đùa, có ai để ý họ đâu? Người ta vẫn cứ chơi, hai quả đồi vẫn đông tấp nập mà”.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Đến đây câu hỏi đặt ra là: Vậy, có văn hoá chính trị tốt, văn hoá chính trị xấu không? Trả lời: Điều chắc chắn là văn hoá chính trị mỗi nơi mỗi khác, và thật khó tuyên bố cụ thể văn hoá chính trị nước này thì tốt, nước kia thì xấu. Thế nhưng, cũng có những giá trị chung, những giá trị phổ quát, mà nếu đã coi mình thuộc về nhân loại tiến bộ thì chúng ta sẽ tự nhiên thừa nhận, ví dụ những quyền căn bản của con người. Chúng ta khó có thể chấp nhận một xã hội nơi phụ nữ ngoại tình bị ném đá đến chết, người đồng tính bị xử tử, rồi ta bảo rằng “vì luật pháp, vì văn hoá chính trị của họ là như thế, tốt xấu kệ họ, nói chung đều đáng tôn trọng cả”. </span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Người viết xin để bạn đọc tuỳ ý đánh giá xem văn hoá chính trị Việt Nam hay dở thế nào. Còn về phong trào đình công ở Hungary tháng 12/2008, sau nhiều ngày giao thông bị tê liệt, Chính phủ Hungary và các nghiệp đoàn của bên đình công đã đạt được thỏa thuận vào phút cuối với sự nhượng bộ của chính quyền. Và nhà báo Nguyễn Hoàng Linh về Việt Nam, mang theo một trải nghiệm hồi hộp và thú vị về &#8220;bất tuân dân sự&#8221;.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">***</strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: center;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">Kỳ 9: MẶT TRÁI CỦA BIỂU TÌNH</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Một trong những mặt trái của biểu tình – và nó càng trở nên nghiêm trọng trong văn hoá chính trị “phản biểu tình” của Việt Nam – là sự cản trở tự do đi lại. Vì “phố phường chật chội, người đông đúc”, biểu tình có nguy cơ gây ảnh hưởng đến giao thông, mà đấy là người biểu tình ở nước ta còn chưa sử dụng biện pháp phong toả đường đi lối lại, cắm trại, dựng rào v.v. đấy nhé. </span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Ở một quốc gia dân chủ, với văn hoá chính trị thừa nhận và ủng hộ biểu tình, thì để vừa đảm bảo quyền tự do biểu đạt của nhóm người biểu tình, vừa đảm bảo quyền tự do đi lại của những người khác, chính quyền sẽ phải có các biện pháp như bố trí lực lượng hỗ trợ người biểu tình (dẹp đường, hướng dẫn giao thông&#8230;), đảm bảo những không gian công cộng thích hợp cho việc biểu tình. Ở Việt Nam thì khác: Chính quyền gộp tất cả những người đi biểu tình vào một rọ, gồm các “đối tượng” hoặc là phản động nhân danh yêu nước, hoặc là bị bọn phản động lợi dụng, lôi kéo. Từ quan niệm đó đến hành động cụ thể như thế nào thì chúng ta đều đã biết, nên người viết sẽ không “kể lể” thêm, mà sẽ bàn về các trường hợp có mâu thuẫn, xung đột thật sự liên quan đến biểu tình, ở phần tiếp sau.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">“Ông Nguyễn Sinh Hùng và thế lưỡng nan”</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Biểu tình hoàn toàn có thể cản trở nghiêm trọng quyền tự do đi lại của một cá nhân cụ thể. Ví dụ, đó là khi những người biểu tình chặn cổng Văn phòng Quốc hội, không cho ông Nguyễn Sinh Hùng ra đường khi đã hết giờ làm. (Xin các bạn lưu ý, đây chỉ là một ví dụ giả tưởng, trên thực tế bản thân người viết cũng không biết chính xác ông Nguyễn Sinh Hùng làm việc ở đâu). Trong trường hợp này, chúng ta đối diện với một thứ mà các nhà khoa học ưa gọi là “thế lưỡng nan”: </span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<ul style="text-align: justify;">
<li><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Vì ông Nguyễn Sinh Hùng là Chủ tịch Quốc hội, là quan chức, cho nên ông có nghĩa vụ phải lắng nghe ý kiến của người dân, tôn trọng quyền tự do biểu đạt và biểu tình của công dân;</span></li>
<li><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Vì ông Nguyễn Sinh Hùng là một công dân Việt Nam, nên ông có quyền riêng tư, quyền tự do đi lại, tự do về thân thể, và ông phải được đi đâu tuỳ ý sau khi đã hết giờ làm việc. Do đó, khi bị cản trở tự do đi lại, ông có quyền khởi kiện. </span></li>
</ul>
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Trên giác độ luật pháp thuần tuý, công dân Nguyễn Sinh Hùng quả thật có thể kiện những kẻ đã xâm phạm quyền của ông. Tuy nhiên, trong văn hoá chính trị ở nhiều nước, người ta thường quan niệm lãnh đạo, quan chức là luôn phải ở một thế chịu thiệt thòi trước công luận hơn người dân, và sẽ rất nực cười nếu lãnh đạo, quan chức muốn “ăn thua đủ” với dân – cái này trong tiếng Việt gọi là “tiểu nhân”. Đương nhiên là ông Hùng có quyền kiện và có thể kiện, nhưng nếu ông làm thế thì sẽ rất buồn cười trong mắt các chính trị gia đồng nhiệm, đồng nghiệp của ông ở nước ngoài. </span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Tương tự, chúng ta sẽ không thể thấy Tổng thống Clinton hay đảng Dân chủ tìm cách can thiệp, đóng cửa tờ báo nào dám bôi nhọ ông và chuyện tình ái, bồ bịch của ông. Tổng thống Bush cũng không thể truy tìm và khởi kiện kẻ nào dám vẽ bẩn vào ảnh ông rồi vác đi biểu tình, rồi đốt… Bởi vì văn hoá chính trị của người Mỹ, về căn bản, ủng hộ quyền tự do biểu đạt, ngôn luận của công dân và buộc lãnh đạo phải chấp nhận “chịu thiệt”, “tỏ ra quân tử” trong mắt dư luận. </span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Bên cạnh đó, chúng ta cũng đừng quên rằng, trong các chế độ dân chủ, ghế của quan chức phụ thuộc vào lá phiếu của người dân, nên quan chức có xu hướng nhượng bộ trước những phản ứng của người dân và tìm cách thuyết phục họ, chứ không dám đối đầu.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">Nếu chúng tôi thích “biểu tình chống biểu tình”, thì sao?</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Trường hợp nói trên là khi biểu tình cản trở quyền tự do đi lại của một cá nhân cụ thể &#8211; một quan chức. Còn trường hợp sau đây hơi khác. </span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Giả sử sau khi Trung Quốc ra lệnh cấm đánh bắt cá trên vùng biển Hoàng Sa và Trường Sa, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Việt Nam chỉ nói vài câu phản đối như thường lệ. Giả sử khoảng 300 người ở quận Nhất, TP.HCM nổi giận – trong đó một nửa phẫn nộ với Trung Quốc, một nửa bất mãn về chính sách ngoại giao của Chính phủ Việt Nam – và họ xuống đường biểu tình. Giả sử cùng lúc, có khoảng 300 người dân ở quận Hai, TP.HCM lại suy nghĩ ngược lại hoàn toàn – một nửa trong số họ cho rằng Trung Quốc cấm đánh bắt cá là đúng (cần phải bảo vệ và khai thác tiết kiệm tài nguyên thuỷ hải sản chứ, bất luận tài nguyên ấy của quốc gia nào), một nửa ủng hộ chính sách ngoại giao của Việt Nam (phản ứng ở mức độ như người phát ngôn đã phản ứng thôi chứ còn làm gì hơn được nữa).</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Câu hỏi đặt ra là: 300 người ở quận Hai có thể đi biểu tình phản đối 300 người ở quận Nhất không? </span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Câu trả lời: Có, nếu như đúng là tất cả công dân Việt Nam đều được hưởng quyền tự do ngôn luận và tự do tụ tập.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Vậy sẽ ra sao nếu trên đường phố, các nhóm cư dân bất đồng quan điểm cứ biểu tình qua lại như thế? </span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">
<div class="MsoNormal">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Chẳng sao cả, chuyện đó là… bình thường trong một xã hội dân chủ, có nền văn hoá chính trị thiên về các giá trị dân chủ, tự do, nhân quyền. Có điều, trong mọi trường hợp, bạo lực phải bị lên án và loại bỏ; xúc phạm danh dự, nhân phẩm người khác là một tội có thể bị kiện và bị xử lý theo pháp luật. Khi ấy, vai trò của luật pháp và của Nhà nước càng trở nên quan trọng hơn trong việc bảo vệ quyền tự do ngôn luận và tụ tập của các bên, quyền tự do đi lại của những người khác, giữ gìn trật tự trị an và điều hoà các lợi ích mâu thuẫn. Việc này, tất nhiên, chưa bao giờ dễ dàng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Tuy nhiên, bạn cần lưu ý một điểm quan trọng: Sẽ là một nhà nước lưu manh, phản động, nếu chính nhà nước bí mật tổ chức cho một nhóm trong xã hội chuyên đi “biểu tình chống biểu tình”. Nói cách khác, nếu chính quyền dùng tiền ngân sách, dùng quyền lực của lãnh đạo, để huy động lực lượng “phản biểu tình”, “đấu tranh với các luận điểm sai trái, thù địch” của một số công dân, mà thực chất là tấn công vào quyền tự do ngôn luận của những công dân ấy, thì đó là biểu hiện của một nhà nước độc tài đáng ghê tởm. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;">Khi văn hoá chính trị khó chấp nhận biểu tình</strong></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Ở đâu cũng vậy, biểu tình có những hành động đặc thù như gây tiếng ồn, phong toả đường đi lối lại, thậm chí có khi còn kéo theo bạo lực – giữa công an, cảnh sát với những người tuần hành, hoặc giữa chính những người dân với nhau, nhóm phản đối gây lộn với nhóm ủng hộ như trong ví dụ giả tưởng nêu trên. Đó chính là các mặt trái của biểu tình, và trong văn hoá chính trị của Việt Nam thì những hạn chế đó càng bị khuếch đại: Bạn hãy hình dung một nơi đường phố chật hẹp, bụi bặm, vỉa hè là không gian kinh doanh (mà đoàn người đi biểu tình có thể gây ảnh hưởng đến việc kinh doanh đó), và đa số dân chúng thì tới gần 70 năm nay không có ý niệm nào về việc “tự nhiên ra ngoài đường hò hét”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Liệu văn hoá chính trị như thế có tạo ra một môi trường tâm lý-xã hội ủng hộ biểu tình và các hoạt động chính trị khác không? Chúng ta thấy ngay là không. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Vậy khi văn hoá chính trị về cơ bản là chống lại việc biểu tình, thì một số ít người muốn thể hiện chính kiến thông qua hành động biểu tình có thể và nên làm gì? Có nên hò hét, chửi bới kể tội “phe kia”, đốt cờ/ảnh, phong toả đường xá v.v.? Chúng ta sẽ tiếp tục vấn đề gây tranh cãi này ở kỳ sau, với câu chuyện về một hình thức hoạt động chính trị khác, xuất phát từ một phương pháp đấu tranh của vị anh hùng dân tộc Ấn Độ Mahatma Gandhi: bất tuân dân sự. </span></p>
<p class="MsoNormal">
<p class="MsoNormal"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <strong style="mso-bidi-font-weight: normal;"><em style="mso-bidi-font-style: normal;">Kỳ sau: Bất tuân dân sự hay phản động?</em></strong></span></p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thtndc.info/noi-voi-minh-va-cac-ban-ve-dep-cua-chinh-tri/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Kiểm soát lũ lụt ở Việt Nam</title>
		<link>http://thtndc.info/kiem-soat-lu-lut-o-viet-nam/</link>
		<comments>http://thtndc.info/kiem-soat-lu-lut-o-viet-nam/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 20 May 2013 22:52:52 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thtndc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp chí Thanh niên Phía Trước]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thtndc.info/?p=14007</guid>
		<description><![CDATA[Anh Khôi chuyển ngữ, CTV Phía Trước The Economist Một thành phố thấp cần phải có những hành động ác liệt để chống lại lũ lụt Những con sông và kênh rạch ngoằn ngoèo ở thành phố Hồ Chí Minh như những mạch máu chảy qua những quận huyện ùn tắc bởi xe máy. Vị [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: right;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Anh Khôi</strong> <em>chuyển ngữ, <a href="http://www.phiatruoc.info">CTV Phía Trước</a></em></span><br />
<span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> <em><a href="http://www.economist.com/news/asia/21577114-low-lying-city-must-take-drastic-action-prevent-flooding-up-creek">The Economist</a></em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><em>Một thành phố thấp cần phải có những hành động ác liệt để chống lại lũ lụt</em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Những con sông và kênh rạch ngoằn ngoèo ở thành phố Hồ Chí Minh như những mạch máu chảy qua những quận huyện ùn tắc bởi xe máy. Vị trí của thành phố thuận lợi cho các nhà sản xuất, những người tạo ra các hàng hóa rẻ mạt ở đây và đưa chúng tới những bến cảng gần đó để xuất ra Biển Đông một cách dễ dàng. Nhưng điều này làm cho những nhà hoạch định đô thị phải lo lắng khi họ đã quen với các chiến dịch không tưởng của thành phố trong việc ngăn đê chắn lũ.<span id="more-14007"></span></span></p>
<p><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><a href="http://phiatruoc.info/kiem-soat-lu-lut-o-viet-nam/song-sg/" rel="attachment wp-att-11085"><img style=' float: left; padding: 4px; margin: 0 7px 2px 0;'  class="wp-image-11085 alignleft" src="http://phiatruoc.info/wp-content/uploads/2013/05/Song-SG.jpg" alt="Song SG" width="394" height="221" /></a></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Thành phố Hồ Chí Minh, trước đây được biết với tên Sài Gòn, chưa từng bị một trận lũ nào có sức tàn phá ghê gớm, và bấy lâu nay những nhà từ thiện vẫn luôn muốn giúp đỡ. Ví dụ như Ngân hàng Thế giới – World Bank, đã nâng cấp hạ tầng đê điều và nước mưa ở một số quận trong các khu trung tâm, và vào ngày 8 tháng Tư vừa qua, các nhân viên tới từ thành phố Rotterdam đã có mặt ở thành phố Hồ Chí Mình để thúc đẩy một dự án hợp tác giữa Việt Nam và Hà Lan với mục đích giúp thành phố này đối phó với thay đổi khí hậu.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Tuy vậy, gần một nửa thành phố nằm chỉ trên mực nước biển không tới một mét, và các nhà khoa học cho biết việc lấy nước ngầm đã làm cho đất bị lún có thể đưa đến những hệ quả nghiêm trọng sau này. Gần 70% diện tích thành phố đã từng phải gánh chịu hậu quả nặng nề của lũ lụt, theo như nghiên cứu của Ngân hàng Phát triển Châu Á.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Nguy cơ lũ lụt đang tăng lên ở các quận huyện trong những khu vực thấp hơn, một phần bởi từ lúc Việt Nam gia nhập WTO vào năm 2007 đến nay dẫn đến bùng nổ đầu tư xây dựng và các nhà phát triển đã làm bất cứ điều gì họ có thể mà không tính toán tới hệ quả sau này. Một nạn nhân tiềm năng đó nhà máy Intel nằm bên trong khu công nghệ cao ở rìa phía đông của thành phố. Mối đe dọa đối với một công ty lớn như vậy thực sự là rắc rối lớn vì thành phố chiếm tới hơn một nữa đầu tư nước ngoài vào Việt Nam, và xuất khẩu chính là cứu cánh cho việc nhu cầu yếu trong nước.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Ở Việt Nam, ngập lụt đô thị luôn đi kèm với những nguy hiểm về sức khoẻ, ví dụ như nạn dịch tả hoặc kiêt lị. Và dân số thành phố Hồ Chí Minh, bao gồm cả những người nhập cư trái phép, có thể lên tới 8.7 triệu người và còn đang tăng thêm nửa triệu mỗi năm. Những người nhập cư nghèo thường phải sống ở những khóm ngụ cư xuệch xoạc ở ngoại ô và thường là nạn nhân sớm nhất của lũ lụt.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Mellisa Merryweather, một cô vấn viên về kiến trúc của thành phố cho biết, thậm chí những nhà hoạch định giỏi nhất của thành phố cũng không thể ngăn các nhà đầu tư xây dựng các công trình trong các thành phố bị đe dọa bởi lũ lụt, một phần bởi vì không gian cho việc mở rộng xây dựng ở trong trung tâm thành phố không có nhiều.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Chính phủ đang thúc đẩy một dự án xây dựng hệ thống đê điều dài 172 ki-lô-mét trị giá 2,6 tỉ USD nhằm bảo vệ khu vực nội thành ở phía tây sông Sài Gòn. Nhưng nguồn vốn của dự án vẫn chưa chắc chắn, và Ngân hàng Thế giới cho biết giải pháp này có thể không ổn định.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Một lựa chọn có thể tốt hơn 1,4 triệu USD, đến từ một cố vấn người Hà Lan Royal HaskoningDHV, người đã quản lý những hệ thống tương tự ở New Orleans và các khu vực có nguy cơ ngập lụt khác. Những các quan chức ở Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn thường ưu ái những dự án nhiều tiền vì như vậy họ mới có nhiều cơ hội bòn rút. “Họ thích đê điều”, ông Hồ Long Phi – giáo sư tại Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh cho hay.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Ông Phi có lẽ là một tài sản về quản lý lũ lụt tốt nhất ở Sài Gòn. Khác với những quan chức Việt Nam khác, ông hiểu rằng các hệ thống đê điều lớn hơn không hẳn đã tốt hơn, và rằng nếu thành phố muốn đối phó dài hạn với lũ lụt, họ cần phải hòa hợp với tự nhiên chứ không phải cố gắng chống chọi với nó. Các chính sách hiện nay chỉ đẩy các nguy cơ lũ lụt sang các thế hệ sau này. Trong quan điểm của ông Phi, chỉ có môt thứ duy nhất có thể thay đổi hướng tiếp cận ngắn hạn của chính phủ trong việc chống lũ đó chính là một thảm họa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><em><strong>© 2013 Bản tiếng Việt TẠP CHÍ PHÍA TRƯỚC</strong></em></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thtndc.info/kiem-soat-lu-lut-o-viet-nam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lời Kêu gọi trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha</title>
		<link>http://thtndc.info/loi-keu-goi-tra-tu-do-cho-nguyen-phuong-uyen-va-dinh-nguyen-kha/</link>
		<comments>http://thtndc.info/loi-keu-goi-tra-tu-do-cho-nguyen-phuong-uyen-va-dinh-nguyen-kha/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 20 May 2013 22:26:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thtndc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính Trị - Xã Hội]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Phương Uyên]]></category>
		<category><![CDATA[Đinh Nguyên Kha]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thtndc.info/?p=14010</guid>
		<description><![CDATA[Tiếp theo kiến nghị đề ngày 30-10-2012 gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang yêu cầu chỉ thị cho các cơ quan có trách nhiệm trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên khi mới bị bắt và Lời kêu gọi thực thi quyền con người ngày 25-12-2012, chúng tôi những người ký tên dưới đây rất phẫn nộ trước [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><span style="color: #000000;">Tiếp theo </span><strong><a title="Ngày hôm qua, 16/5, tòa án tỉnh Long An đã kết án nặng nề sinh viên Nguyễn Phương Uyên, 21 tuổi, 6 năm tù và 3 năm quản chế, và sinh viên Đinh Nguyên Kha, 25 tuổi, 8 năm tù, cùng 3 năm quản chế về tội “tuyên truyền chống Nhà nước”. Chúng tôi xin đăng lại bản Kiến nghị với 157 chữ ký của các công dân, đã đăng trên Bauxite Việt Namngày 2/11/2012." href="http://www.boxitvn.net/bai/46972" target="_blank">kiến nghị</a></strong> <span style="color: #000000;">đề ngày 30-10-2012 gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang yêu cầu chỉ thị cho các cơ quan có trách nhiệm trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên khi mới bị bắt và </span><strong><a title="Chúng tôi, những người Việt Nam ký tên dưới đây kêu gọi chính quyền và toàn thể nhân dân thực thi những quyền con người đã được Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam và những Công ước quốc tế mà Việt Nam tham gia ghi nhận và bảo đảm. Trong những quyền đó có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền được thông tin, quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo Điều 69 Hiến pháp năm 1992 (được sửa đổi bổ sung năm 2001) và theo Điều 19, Điều 21, Điều 22 về những quyền dân sự và chính trị trong Công ước quốc tế mà Việt Nam gia nhập năm 1982." href="http://boxitvn.blogspot.com/2012/12/loi-keu-goi-thuc-thi-quyen-con-nguoi.html" target="_blank">Lời kêu gọi thực thi quyền con người</a></strong> <span style="color: #000000;">ngày 25-12-2012, chúng tôi những người ký tên dưới đây rất phẫn nộ trước bản án mà phiên tòa mở ngày 16-5-2013 tại tỉnh Long An đã tuyên đối với Nguyễn Phương Uyên (6 năm tù, 3 năm quản thúc) và Đinh Nguyên Kha (8 năm tù, 3 năm quản thúc).<span id="more-14010"></span></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Hai thanh niên yêu nước này bị kết án vì đã chống mưu đồ và hành động của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền nước ta, chống bọn tham nhũng đang phá hoại đất nước, mặc dù họ chỉ dùng những biện pháp ôn hòa phù hợp với điều 69 của Hiến pháp Việt Nam và với Tuyên ngôn nhân quyền của Liên hiệp quốc mà Việt Nam đã ký tham gia. Thái độ và lời phát biểu của hai thanh niên đó trước tòa biểu thị trí tuệ và khí phách của thế hệ trẻ nặng lòng vì nước, không khuất phục trước cường quyền.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Vậy mà bằng cách bắt giữ, xét xử không theo đúng quy định tố tụng hình sự và lợi dụng điều luật mập mờ – điều gọi là “tuyên truyền chống Nhà nước” mà chúng tôi đã đòi xóa bỏ – nhà cầm quyền đã đưa ra một bản án phi đạo lý, trái Hiến pháp, chà đạp quyền con người đối với hai thanh niên yêu nước. Bản án này khiến dư luận xã hội bất bình, toàn thế giới lên án; chỉ làm hài lòng những kẻ có mưu đồ bành trướng xâm hại Việt Nam.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Cùng với các nhóm và rất nhiều người khác đã lên tiếng phản đối vụ án này, chúng tôi kêu gọi đồng bào trong và ngoài nước ký tên vào lời kêu gọi này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Chúng tôi, những người ký tên lời kêu gọi này, đòi nhà cầm quyền trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha và cho những người yêu nước có hành động biểu thị chính kiến một cách ôn hòa đã bị kết án và bị tù đày trong thời gian qua.</span></p>
<p style="text-align: justify;" align="right"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Ngày 19-5-2013</span></p>
<p style="text-align: justify;" align="center"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Những người ký tên ban đầu</strong></span></p>
<ol style="text-align: justify;" start="1">
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Đào Xuân Sâm, nguyên Chủ nhiệm Khoa Kinh tế, Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Hoàng Tụy, GS TS, nguyên Viện trưởng Viện Toán học, nguyên chủ tịch Hội đồng Viện IDS, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Trần Việt Phương, nguyên trợ lý Thủ tướng Phạm Văn Đồng, nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Trần Đức Nguyên, nguyên trưởng Ban Nghiên cứu của Thủ tướng, nguyên thành viên IDS, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Huỳnh Tấn Mẫm, bác sĩ, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, đại biểu Quốc hội khóa 6. TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Lê Công Giàu, nguyên Phó Bí thư thường trực Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Phó Giám đốc Tổng Công ty Du lịch Thành phố (Saigontourist), TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Tổng thư ký Ủy ban Trung ương Liên minh các lực lượng dân tộc, dân chủ và hòa bình Việt Nam, nguyên Phó Chủ tịch UB MTTQ Việt Nam TP HCM, đại biểu HĐND TP. HCM khóa 4, 5, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Lê Đăng Doanh, TS, nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế Trung ương, nguyên thành viên IDS, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyên Ngọc, nhà văn, nguyên thành viên IDS, Hội An</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Quang A, nguyên viện trưởng Viện IDS, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường, nguyên thành viên IDS, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học, nguyên thành viên Tổ tư vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên thành viên IDS, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> André Menras – Hồ Cương Quyết. Chủ tịch Hiệp hội Trao đổi Sư phạm Pháp – Việt (ADEP), Pháp</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Huệ Chi, GS, nguyên Chủ tịch Hội đồng Khoa học Viện Văn học, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Trung, cựu Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan, nguyên trợ lý Thủ tướng Chính phủ Võ Văn Kiệt, nguyên thành viên IDS, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Vũ Minh Khương, TS, Hải Phòng</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Hoàng Xuân Phú, GS TS, Viện Toán học, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Ngọc Giao, nhà giáo đã về hưu, Pháp</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phùng Liên Đoàn, TS, chuyên gia điện nguyên tử, Hoa Kỳ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Đăng Hưng, TSKH, Giáo sư Danh dự trường Đại học Liège, Bỉ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phạm Xuân Yêm, GS TS, nguyên Giám đốc Nghiên cứu Vật lý, CNRS và Đại học Paris VI, Pháp</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Đỗ Đăng Giu, GS TS, nguyên Giám đốc Nghiên cứu CNRS, Đại học Paris Sud, Pháp</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Xuân Diện, TS, Viện Hán Nôm, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Đặng Đình Thi, Đại học Bristol, Anh Quốc</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Huỳnh Sơn Phước, nhà báo, nguyên thành viên IDS, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Hà Dương Tường, GS, nguyên giáo sư Đại học Compiègne, Pháp</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Văn Tuấn, GS TS, Garvan Institute of Medical Research St Vincent’s Hospital, Australia</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Trần Hữu Dũng, GS TS, WrightStateUniversity, Hoa Kỳ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Hà Dương Tuấn, nguyên chuyên gia công nghệ thông tin, Pháp</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phạm Quang Tuấn, PGS TS, Đại học New South Wales, Australia</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Đông Yên, GS TS, Viện Toán học, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Trần Văn Thọ, GS TS, Đại học Waseda, Nhật Bản</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Hoàng Dũng, PGS TS, Đại học Sư phạm TP. HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Ngô Vĩnh Long, GS TS, Đại học bang Maine, Hoa Kỳ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Đức Hiệp, TS, chuyên gia khoa học khí quyển, Australia</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Pierre Darriulat, GS TS, Viện Vật lý, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Đôn Phước, dịch giả, TP. HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Đình Nguyên, TS, Garvan Institute of Medical Research St Vincent’s Hospital, Australia</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phạm Toàn, nhà giáo, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Hữu Vinh, doanh nhân, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Vũ Quang Việt, TS, nguyên Vụ trưởng Vụ Tài khoản Quốc gia thuộc Cục Thống kê Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phạm Duy Hiển, GS TS, nguyên Giám đốc Viện Hạt nhân Đà Lạt, nguyên thành viên IDS, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Trọng Vĩnh, Thiếu tướng, lão thành cách mạng, 97 tuổi đời, 74 tuổi Đảng, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng khóa 3, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Thái Văn Cầu, chuyên gia khoa học không gian, Hoa Kỳ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Trần Thanh Vân, KTS, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Tô Văn Trường, TS, nguyên Viện trưởng Viện Quy hoạch Thủy lợi miền Nam, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Hồ Ngọc Nhuận, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Hồ Chí Minh, nguyên Giám đốc chính trị nhật báo Tin sáng, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phan Quốc Tuyên, kỹ sư tin học, Thụy Sĩ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Hoàng Hưng, làm thơ, viết báo tự do, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Đào Tiến Thi, Ths, nhà nghiên cứu văn học, ngôn ngữ, Uỷ viên Ban chấp hành Hội Ngôn ngữ học Việt Nam, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Khắc Mai, nguyên Vụ trưởng Ban Dân vận trung ương, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Trần Thị Băng Thanh, PGS TS, nguyên Phó ban Ban Văn học Cổ cận đại, Viện Văn học, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Đặng Thị Hảo, TS, nguyên Phó ban Ban Văn học Cổ cận đại, Viện Văn học, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Trần Đức Quế, chuyên viên vận tải Bộ Giao thông Vận tải, hưu trí, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Vũ Thuần, lão thành cách mạng, hưu trí, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Đặng Tiến, nhà phê bình văn học, nguyên GS Đại học Paris 7, Pháp</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Tô Nhuận Vỹ, nhà văn, nguyên Tổng biên tập tạp chí Sông Hương, Huế</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Văn Chương, Directeur des Finances et de l’Administration, đã về hưu, Bỉ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Quan Vinh, chuyên viên tin học, Italia</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Hà Sĩ Phu, TS, Đà Lạt</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Đoàn Nhật Hồng, nguyên Giám đốc Sở Giáo dục tỉnh Lâm Đồng, Đà Lạt</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Huỳnh Nhật Hải, nguyên Phó Chủ tịch UBND TP Đà Lạt</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Huỳnh Nhật Tấn, nguyên Phó Giám đốc Trường Đảng tỉnh Lâm Đồng, Đà Lạt</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Quang Nhàn, cán bộ Công đoàn hưu trí, blogger, nhạc sĩ phong trào du ca Tiếng hát những người đi tới, Đà Lạt (1970-1975), Đà Lạt</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Mai Thái Lĩnh, nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng Nhân dân TP Đà Lạt</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Bùi Minh Quốc, nhà thơ, Đà Lạt</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Tiêu Dao Bảo Cự, nhà văn tự do, Đà Lạt</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Trần Minh Thảo, TP Bảo Lộc, Lâm Đồng</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phan Đắc Lữ, nhà thơ, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Viễn Kính, nhà báo, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phan Văn Thuận, Giám đốc Công ty TNHH Phú An Khang, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Kha Lương Ngãi, nguyên Phó Tổng Biên Tập báo Sài Gòn Giải phóng, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Tô Lê Sơn, kỹ sư, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Giáo phận Vinh</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Đình Đầu, nhà nghiên cứu, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> G.B Huỳnh Công Minh, Linh mục Tổng Giáo phận Sài Gòn, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Quốc Thái, nhà báo, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Giuse Maria Lê Quốc Thăng, Linh mục Tổng Giáo phận Sài Gòn, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Trần Công Thạch, hưu trí, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Hoàng Lại Giang, nhà văn, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phạm Khiêm Ích, Ủy viên UBTƯMTTQVN, nguyên Phó Viện trưởng Viện Thông tin Khoa học Xã hội, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Duy, nhà thơ, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phạm Đình Trọng, nhà văn, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Thị Từ Huy, TS, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Cao Lập, cựu tù chính trị Côn Đảo trước 1975, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phạm Chí Dũng, nhà báo tự do, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Thị Ngọc Toản, GS BS, Đại tá, cựu chiến binh, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Thị Ngọc Trai, nguyên Phó Tổng Biên tập báo Văn Nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam, Hà Nội</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Trọng Huấn, kiến trúc sư, nguyên Tổng Biên tập tạp chí Kiến trúc và Đời sống, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Phạm Văn Đỉnh, TSKH, Pháp, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Kiến Phước, nguyên Đại diện báo Nhân dân ở phía Nam, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Trần Tố Nga, cựu tù chính trị trước 1975, nhà giáo, Huân chương Bắc Đẩu Bội Tinh do chính phủ Pháp trao tặng, Pháp</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Đào Duy Chữ, TS, nguyên Phó Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Lê Xuân Khoa, nguyên phó viện trưởng Đại học Saigon (trước 1975), nguyên giào sư Đại học Johns Hopkins, Washington, DC</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Đoàn Hòa, Cộng hòa Czech</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Trần Hữu Khánh, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Nguyễn Thị Khánh Trâm, nghiên cứu viên, Phân viện Văn hóa Nghệ thuật Việt Nam, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Lê Phú Khải, nguyên phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam, TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"> Bùi Tiến An, nguyên Chủ tịch Lực lượng thanh niên phụng sự lao động trước năm 1975, nguyên cựu tù chính trị Côn Đảo 7,5 năm, nguyên cán bộ Ban Dân vận Thành ủy TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Trần Hải Hạc, TS, nguyên PGS trường đại học Paris 13, Pháp</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Lương Cần Nhân, BS, Institut Mutualiste Montsouris, Pháp</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Hà Thúc Huy, PGS TS, trường Đại học Khoa học Tự nhiên,  TP HCM</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Phạm Tư Thanh Thiện, nguyên phó ban Việt ngữ đài RFI, Paris, Pháp</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Genie Nguyễn Thị Ngọc Giao, Hoa Kỳ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Tran  N. Vien, Bỉ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Phạm Cường, đạo diễn phim, CHLB Đức</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Võ Tá Hân, nguyên Thành viên HĐQT Viện Đại học Quản lý Singapore</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Tạ Văn Tài, luật sư, Hoa Kỳ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Hoàng Kháng, TS, Viện Đại học North Dakota State, Hoa Kỳ; nguyên giảng viên đại học ở Việt Nam</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Nguyễn Thị Hường, nghiên cứu sinh Luật, Đại học Indiana, Hoa Kỳ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Phạm Phan Long, KS, Viet Ecology Foundation, Hoa Kỳ</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Ngô Đức Thế, TS, Singapore</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Nguyễn Thế Hùng, GS TS, Trường Đại học Bách khoa Đà Nẵng, Phó Chủ tịch Hội Cơ học Thủy khí Việt Nam, Đà Nẵng</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Huy Đức, nhà báo, TP. Hồ Chí Minh</span></li>
<li><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Ly Hoàng Ly, nghệ sỹ thị giác, TP. Hồ Chí Minh</span></li>
</ol>
<blockquote><p><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><span style="color: #003366;"><strong>Có thể</strong></span> <strong><a title="bấm vào đây để ký tên tiếp." href="https://docs.google.com/forms/d/1illVZD5QU_naA4c5nrHMdseHg9OTYU0NRhlUSnU_s0c/viewform" target="_blank">bấm vào đây để ký tên tiếp</a>.</strong></span></p></blockquote>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thtndc.info/loi-keu-goi-tra-tu-do-cho-nguyen-phuong-uyen-va-dinh-nguyen-kha/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những bài học về viện trợ của phương Tây sau Việt Nam và Campuchia</title>
		<link>http://thtndc.info/nhung-bai-hoc-ve-vien-tro-cua-phuong-tay-sau-viet-nam-va-campuchia/</link>
		<comments>http://thtndc.info/nhung-bai-hoc-ve-vien-tro-cua-phuong-tay-sau-viet-nam-va-campuchia/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 20 May 2013 16:52:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thtndc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp chí Thanh niên Phía Trước]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thtndc.info/?p=14004</guid>
		<description><![CDATA[Lê Duy chuyển ngữ, CTV Phía Trước Adam Fforde, Victoria University – EAF Đã trải qua cả một thế hệ rưỡi từ khi Việt Nam mở cửa cho phương Tây, và cũng khoảng một thế hệ kể từ khi Campuchia làm những điều tương tự. Cả hai đất nước này đã thay đổi mạnh mẽ, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: right;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Lê Duy </strong><em>chuyển ngữ, <a href="http://www.phiatruoc.info">CTV Phía Trước</a></em><strong><br />
</strong><strong>Adam Fforde,</strong> <em>Victoria University – <a href="http://www.eastasiaforum.org/2013/05/11/lessons-in-western-aid-after-vietnam-and-cambodia/">EAF</a></em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><em>Đã trải qua cả một thế hệ rưỡi từ khi Việt Nam mở cửa cho phương Tây, và cũng khoảng một thế hệ kể từ khi Campuchia làm những điều tương tự.<span id="more-14004"></span></em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><a href="http://phiatruoc.info/nhung-bai-hoc-ve-vien-tro-cua-phuong-tay-sau-viet-nam-va-campuchia/campuchia/" rel="attachment wp-att-11080"><img style=' float: left; padding: 4px; margin: 0 7px 2px 0;'  class="alignleft  wp-image-11080" src="http://phiatruoc.info/wp-content/uploads/2013/05/Campuchia.png" alt="Campuchia" width="318" height="196" /></a>Cả hai đất nước này đã thay đổi mạnh mẽ, với mức tăng trưởng kinh tế nhanh như vũ bảo và sự xuất hiện các giai cấp trung lưu đẳng cấp quốc tế. Tuy nhiên, họ vẫn còn ngập chìm trong tham nhũng, và không được đáng tin cậy như những đối tác tới từ phương Tây của họ cũng như những vấn đề chính trị nghiêm trọng vẫn còn tồn đọng cho dù họ đã nhận được nhiều chương trình hỗ trợ từ các nước phương Tây – tại sao lại như thế?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Điểm yếu cơ bản về cách thức viện trợ của phương Tây nằm ở cách họ thực hiện. Họ tin rằng họ có thể suy diễn dễ dàng từ các bước cam kết nguồn tài nguyên tới những kết quả có thể dự đoán đượcNhưng các số liệu đã chứng minh rằng cách thức tiếp cận này <a href="http://www.kh.boell.org/downloads/20101119_cambodia_playground_study.pdf">sai lầm một cách trầm trọng</a> (xem <em>Fforde, Coping With Facts-A Skeptic’s Guide to the Problem of Development, Kumarian Press, 2009</em>). Một vấn đề nảy sinh dẫn đến phân chia khuynh hướng bè phái – nghĩa là các nhà tài trợ khác nhau có những niềm tin khác nhau, và do đó không có một nhân vật trung ương đưa ra quyết định cuối cùng cũng như nói lên bản chất của sự thật là gì. Bài học căn bản từ Campuchia là những người nhận viện trợ một cách khôn ngoan sẽ nhanh chóng nhận ra cách để “chia và trị”. Và một điều chắc chắn nữa là: những người nhận thì học bài học này nhanh hơn nhiều so với những người tài trợ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Các nghiên cứu về tính hiệu quả trong các phương pháp viện trợ thường củng cố quan điểm của bất cứ ai trả tiền cho họ nhiều là đưa ra những nhận định một cách chính xác những gì đang xảy ra.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Một vấn đề cơ bản nằm ở “khả năng”, và điều này lại dính lứu tới sự hợp tác. Vì các nhà viện trợ bắt đầu cung cấp các nguồn tài nguyên (hỗ trợ kỹ thuật, tiền và nhiều thứ khác nữa), những thứ họ hi vọng sẽ nhanh chóng cải thiện kinh tế và xã hội, thì lúc đó dường như có một mối liên hệ giữa nguồn tài nguyên được cung cấp cùng với sự phát triển đạt được. Nhưng mối liên hệ này không mạnh. Các nhà viện trợ chi tiêu vội vã trong các giai đoạn đầu và liên tục tìm kiếm người để giải ngân vốn, bất cứ ai có khả năng đáp ứng được các yêu cầu như việc viết báo cáo, đề nghị và đánh giá thì đều có thể đạt tiêu chuẩn. Việc này bao gồm săn đuổi những tổ chức và cá nhân với những kỹ năng ngôn ngữ, kỹ thuật cũng với một vài “kỹ năng khác” có đủ khả năng tuân thủ các yêu cầu. Và rồi nguồn vốn có thể được giải ngân và nhà tài trợ có thể tạo ra các hoạt động họ cần để báo cáo về những thành công cho chính phủ của họ. Bởi vì số lượng người đáp ứng được yêu cầu của bên viện trợ (hay nói theo cách khác “có khả năng” để giải ngân) thoạt đầu khá ít nên quá trình này gây ra nhiều tranh cãi, giá yêu cầu tài trợ được nâng lên,<strong> </strong>các nhà giải vốn thường thất bại trong việc chọn đối tác – những người này thường phù hợp làm việc trong thời gian dài (nhưng họ lại cần tìm người để giải ngân trong thời gian ngắn). Phía nhận viện trợ nhận ra điều này một cách nhanh chóng, và sau một vài năm từ khi cuộc chơi được bắt đầu, những người được lựa chọn để giải ngân lúc đầu sẽ nắm quyền kiểm soát nguồn vốn đó trong một thời gian dài. Ngoài nạn tham nhũng này và quan hệ chính trị thân hữu, các nhà viên trợ phải đối mặt với những vấn đề mới đến từ các tầng lớp ưu tú mới trong giới chính trị. Các nhà viện trợ không sẵn sàng để tính toán các chương trình về thời hạn lâu dài. Những các giới tinh hoa tại đây thì có.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Sự nổi lên của các tầng lớp trung lưu địa phương hội nhập vào thế giới cũng đồng thời ngăn chặn các nhà viện trợ không thể hợp tác với những người dân địa phương bình thường. Tại cả Việt Nam và Campuchia, phần đồng người dân vẫn con nghèo (mặc dù tốt hơn nhiều so với những gì họ đã phải trải qua trước đây), không có quyền chính trị và bị thống trị bởi chế độ tham nhũng với khuynh hướng đàn áp công dân. Giáo dục phổ cập thì còn ở chất lượng thấp. Những nhà viện trợ thường tiếp cận được với người dân thường qua điều tra thăm dò (thường là về “nghèo đói”), và sử dụng các phương pháp dễ dàng bị đánh lạc hướng theo hướng có lợi cho các nhà viện trợ và tầng lớp chính trị địa phương. Việc tiếp cận những mong mỏi của người dân bình thường vẫn còn khá giới hạn. Những nhà đi du lịch bụi, các nhà nhân chủng học và những người khác thường làm các nhân viên viện trợ bang hoàng với những gì họ báo cáo.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Các tổ chức phi chính phủ địa phương phụ thuộc quá lớn vào các hỗ trợ từ bên ngoài; điều này có thể mang đến cả hai mặt xấu hoặc tốt. Sự khác biệt giữa Việt Nam và Campuchia ở điểm này cực kỳ lớn. Tại Việt Nam, các quyết định được đưa ra vào năm những năm 1990 cho phép nguồn tài nguyên viện trợ đi thẳng tới sự quản lý bởi những bàn tay “an toàn” – các tổ chức được điều hành bởi tầng lớp thống trị địa phương. Trong khi những tổ chức này có vẻ như đứng về phía các nhóm thiệt thòi, thì thực tế họ không hề dám đi những bước đi mạo hiểm nhưng cần thiết để thực sự hoạt động trong xã hội dân sự. Và do đó, những tổ chức có thể thực sự hỗ trợ công nhân, nông dân và các nhóm dân tộc thiểu số đã không được hình thành. Ở Campuchia, các nhà viện trợ đặt những nguồn tài nguyên chính vào tay các tổ chức phi chính phủ địa phương, và những tổ chức này thực sự hoạt động năng nổ vào các vấn đề chính trị nóng như tranh chấp đất đai. Do đó, các quyết định được đưa ra sớm cần được xem xét lại, và cũng có thể là chúng không cần. Các nhà viện trợ không được tổ chức để suy nghĩ thấu đáo về mặt chính trị. Những các tầng lớp tinh hoa địa phương thì có.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Các nhà viện trợ có quyền có những mục đích chính trị, nhưng họ lại được tổ chức dựa trên nền tảng sai lầm trong khâu dự đoán, và cùng với những thiếu sót trong khâu quản lý hiệu quả và lâu dài. Chính điều này giải thích tại sao họ thất bại.</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thtndc.info/nhung-bai-hoc-ve-vien-tro-cua-phuong-tay-sau-viet-nam-va-campuchia/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thế nào là một nền kinh tế xanh thực sự?</title>
		<link>http://thtndc.info/the-nao-la-mot-nen-kinh-te-xanh-thuc-su/</link>
		<comments>http://thtndc.info/the-nao-la-mot-nen-kinh-te-xanh-thuc-su/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 20 May 2013 16:51:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thtndc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp chí Thanh niên Phía Trước]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thtndc.info/?p=14001</guid>
		<description><![CDATA[Na Ngổ Ngáo dịch, Book Hunter Theo Downtoearth.org.in Thế giới cần tìm ra một giải pháp mới cho tăng trưởng, bởi cách làm hiện tại đang hủy hoại Trái Đất.  Kinh tế Xanh là gì? Theo Chương trình Môi trường Liên hợp quốc (UNEP), Kinh tế Xanh là nền kinh tế nâng cao đời sống [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: right;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Na Ngổ Ngáo </strong><em>dịch, <a href="http://bookhunterclub.com/the-nao-la-mot-nen-kinh-te-xanh-thuc-su/" target="_blank">Book Hunter</a></em><a href="http://bookhunterclub.com/the-nao-la-mot-nen-kinh-te-xanh-thuc-su/" target="_blank"><em><br />
Theo Downtoearth.org.in</em></a></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><em>Thế giới cần tìm ra một giải pháp mới cho tăng trưởng, bởi cách làm hiện tại đang hủy hoại Trái Đất.  <span id="more-14001"></span></em></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Kinh tế Xanh là gì?</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><a href="http://phiatruoc.info/?attachment_id=11076" rel="attachment wp-att-11076"><img style=' float: left; padding: 4px; margin: 0 7px 2px 0;'  class="alignleft size-full wp-image-11076" src="http://phiatruoc.info/wp-content/uploads/2013/05/Green-Economy.jpeg" alt="Green Economy" width="435" height="259" /></a>Theo Chương trình Môi trường Liên hợp quốc (UNEP), Kinh tế Xanh là nền kinh tế nâng cao đời sống của con người và cải thiện công bằng xã hội, đồng thời giảm đáng kể những rủi ro môi trường. Nói một cách đơn giản, nền Kinh tế Xanh có mức phát thải thấp, sử dụng hiệu quả tài nguyên và hướng tới công bằng xã hội.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Ngày 05 Tháng 06, Ngày Môi trường thế giới luôn là ngày tuyên dương những ý tưởng, sáng kiến môi trường và quá trình thực hiện chúng. Năm 2012, chủ đề của Ngày Môi trường thế giới là “Nền kinh tế Xanh” thay vì khái niệm “Phát triển bền vững” mà nhiều người đã quen thuộc. Con người hy vọng có thể giải quyết được những vẫn đề tồn đọng hiện nay bằng cách làm nhiều hơn những gì đang làm – tiếp tục phát triển, tăng trưởng dựa trên tiêu thụ sản phẩm và phát triển những kỹ thuật tiên tiến xanh hóa nền kinh tế. Giải pháp này đã không tính đến việc thế giới đang phải đối mặt với muôn vàn khó khăn từ hai phía: khủng hoảng tài chính toàn cầu và thiên tai – sự khắc nghiệt của biến đổi khí hậu làm người nghèo ngày càng trở nên nghèo hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Khủng hoảng nợ công và khủng hoảng nợ tự nhiên</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Nguyên nhân cơ bản của khủng hoảng nợ công hiện nay là sự phụ thuộc vào các khoản vay lãi suất thấp hoặc sản xuất với chi phí rẻ; nghịch lý là chính điều đó lại thúc đẩy tăng trưởng kinh tế. Chưa có một mô hình tăng trưởng nào đủ hợp lý để thỏa mãn lối sống công nghiệp của tất cả người dân mà không gây hại đến trái đất.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Cuộc khủng hoảng nợ toàn cầu hiện nay chỉ là một triệu chứng của một chứng bệnh nặng nề hơn. Thực tế rằng, các quốc gia, công ty tư nhân và các hộ gia đình chỉ có thể tồn tại chỉ khi họ có thể vay thế chấp tài sản và hy vọng rằng khoản nợ đó sẽ không tăng nhanh hơn giá trị tài sản của mình. Việc vay vốn này thực sự là đầu cơ để có thêm nhiều khoản vay khác, và dần dần các khoản vay này sẽ trở nên khó trả rồi không thể hoàn trả qua thời gian. Tuy nhiên, phân tích này là thiển cận vì bản chất cốt lõi của vấn đề đã bị bỏ qua: sự tăng trưởng kinh tế đồng nghĩa với việc tồn tại vượt quá khả năng của nền kinh tế đó. Sự phát triển hiện nay đã dẫn tới việc không gì có thể tồn tại phát triển hơn nếu thiếu các khoản vay và trợ cấp.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Sự phát triển tạo ra tiền của một phần cho một số ít người, phần còn lại để trang trải cho chính sự phát triển ấy trong khi phần lớn người dân thì vẫn trong cảnh đói nghèo. Điều đó dẫn tới việc nợ công tăng đến mức tê liệt.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Một điều thậm chí không được đề cập tới trong bối cảnh của cuộc khủng hoảng nợ hiện tại là các khoản nợ khác cũng được tích lũy trong quá trình tăng trưởng. Sự phát thải khí Carbon dioxide và các loại khí nhà kính khác đã làm giảm chi phí tăng trưởng cho mỗi quốc gia. Đó là sự vay nợ tự nhiên cho phát triển kinh tế để rồi họ thải ra nhiều hơn lượng khí thải mà môi trường có thể tự tiêu hủy. Khoản nợ Thiên nhiên này tương tự như các khoản nợ tài chính của một quốc gia, các quốc gia vay để phát triển nhanh hơn và với chi phí thấp hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Các khoản nợ tài chính dẫn đến việc sụp đổ của các ngân hàng và các nền kinh tế, trong khi các khoản nợ từ Thiên nhiên nhiên dẫn tới thảm họa khí hậu, làm tăng thêm chi phí phục hồi kinh tế và chi phí tăng trưởng của chính nó.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Vì vậy điều duy nhất để phá vỡ chu kỳ luẩn quẩn – “tăng trưởng-tiêu thụ-sự giàu có thịnh vượng-chất thải” là thay đổi sự hiểu biết cơ bản của chúng ta về thế nào là tăng trưởng. Thay vào đó, chúng ta phải hiểu về những gì tạo nên hạnh phúc, công ăn việc làm và thịnh vượng cho mọi người. Điều này có nghĩa là chúng ta cần thay đổi cách đo lường sự tăng trưởng kinh tế – loại bỏ hoặc mở rộng hơn khái niệm về  tổng sản phẩm quốc nội (GDP) tới một khái niệm toàn diện hơn trong việc đánh giá những nhu cầu này. Nó cũng có nghĩa là thay đổi việc kinh doanh của doanh nghiệp để tái tạo con đường cho sự tăng trưởng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Tại sao cần thay đổi mô hình tăng trưởng?</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Nhiều năm trước khi Ấn Độ giành được độc lập, Mahatma Gandhi đã được hỏi một câu hỏi đơn giản: “Ông muốn giải phóng Ấn Độ và biến Ấn Độ “phát triển” như Đế Quốc Anh – cai quản rất nhiều thuộc địa không?”, Gandhi đã trả lời là “Không”. Ông trả lời rằng: “Nếu Đế Quốc Anh cần một nửa thế giới để đạt được những gì nó khát khao thì sẽ cần bao nhiêu thế giới nữa nếu Ấn Độ cũng khát khao như vậy?”</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Ngày nay chính chúng ta đang phải đối mặt với cùng câu hỏi đó của Gandhi khi sự tăng trưởng của các nền kinh tế cũ và mới đang đe dọa tương lai của chúng ta. Điều muốn nhấn mạnh ở đây là thế giới cần nhận ra giới hạn của mô hình tăng trưởng kinh tế hiện tại từ góc nhìn sự bền vững trong tương lai.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Thứ nhất, mô hình tăng trưởng kinh tế hiện nay dựa vào tư liệu sản xuất và tài nguyên thiên nhiên bản chất là sinh ra chất thải, gây ra ô nhiễm.Trong những năm qua, khi của cải được tạo ra nhiều hơn, chất thải cũng ngày càng tăng nhanh và thế giới cũng nhận ra chúng ta mãi chỉ chạy sau để giải quyết hậu quả môi trường đó.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Thứ hai, thế giới chưa đưa ra được câu trả lời mức phát thải carbon phù hợp với sự tăng trưởng hiện tại và bền vững cho tương lai.Rõ ràng là việc tăng hiệu quả sử dụng nguyên vật liệu, cắt giảm lượng carbon thải ra là một phần của giải pháp cho tương lai nhưng giải pháp đó sẽ là vô nghĩa nếu không có một cuộc cách mạng toàn diện.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Thực tế là con đường tăng trưởng của tất cả các nước đang phát triển hiện nay chỉ làm tăng thêm sự ô nhiễm toàn cầu; còn tại các nước phát triển thì việc áp giảm phát thải đáng kể và lâu dài trong quá trình công nghiệp hóa còn hạn chế.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Thứ ba, chúng ta đang gặp phải thách thức xây dựng một nền kinh thế có khả năng tự phục hồi, xóa đói giảm nghèo và đảm bảo những người nghèo đang sống bên lề của sự sống còn không bị tác động của biến đổi khí hậu đẩy ra tới mức dễ bị tổn thương hơn nữa. Điều này đòi hỏi một mô hình tăng trưởng kinh tế toàn cầu, đó là toàn diện và bền vững.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Vì một tương lai bền vững thực sự khẩn thiết, ai cũng biết.Thế giới cần nhìn nhận và suy xét một cách nghiêm túc tiến trình tăng trưởng của mình cho một tương lai mà nền kinh tế ít bị tổn thương hơn và an toàn khí hậu hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Trong những thập kỷ qua, thế giới đang xây dựng một mô hình tăng trưởng kinh tế hội nhập, mở rộng ngoài biên giới quốc gia. Đây là lúc để xem xét sự cần thiết của việc nội địa hóa các nền kinh tế. Tiến trình nội địa hóa không đòi hỏi sự tan rã của các nền kinh tế toàn cầu hóa mà cần sự đầu tư trực tiếp, các chính sách và ưu đãi tài chính cho sản xuất và tiêu thụ trong nước. Tập trung vào nội địa hóa này cũng là cơ hội lớn nhất của mô hình phát triển mới để đầu tư vào các nền kinh tế và các doanh nghiệp trong tương lai từ các công nghệ năng lượng tái tạo phân cấp tới hệ thống điện thông minh và các doanh nghiệp xanh dựa trên sản xuất tại địa phương. Cuộc cách mạng nhỏ này là cơ hội lớn cho sự thay đổi tiếp theo.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong>Bảo vệ môi trường cho người nghèo và cho người giàu</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Tại Ấn Độ, trong thập kỷ qua đã chứng kiến hàng triệu cuộc nổi dậy chống đối vì sụ ô nhiễm. Ở đây, sinh kế của phần lớn người dân phụ thuộc vào đất đai, rừng và nước ở các vùng lân cận; một một khi các nguồn tài nguyên này biến mất hoặc suy thoái, họ sẽ không có tương lai.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Bảo vệ môi trường cho người nghèo là thay đổi cách chúng ta làm kinh doanh với con người và môi trường sống của họ. Điều này yêu cầu chúng ta giảm nhu cầu và tăng hiệu quả mỗi inch đất sử dụng, mỗi tấn khoáng sản đào và mỗi giọt nước tiêu thụ. Khi ấy cộng đồng sẽ được chia sẻ lợi ích, và khi ấy họ mới bị thuyết phụ để chia một phần tài nguyên của mình vì sự phát triển chung.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Đó cũng chính là những giải pháp mà những nước giàu đã yêu cầu đất nước của họ thực hiện cách đây hai hoặc hơn các thế hệ trước đây và họ đã thất bại. Đây là lý do tại sao thách thức của biến đổi khí hậu vẫn còn là một thách thức. Ngày nay, những xã hội ấy đã giàu có; họ đã làm sạch dòng suối và khói đen; tuy nhiên, tăng trưởng kinh tế và lối sống của họ đã đặt toàn bộ thế giới vào nguy hiểm vì tác động của biến đổi khí hậu. Họ tiếp tục chắp vá giải quyết những hậu quả của hiện tại, tìm kiếm những giải pháp nhỏ cho vấn đề lớn của sự gia tăng phát thải trong quá trình tăng trưởng.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Bảo vệ môi trường ở phương Tây có một lịch sử khác với các nước đang phát triển vì nó bắt đầu sau khi các nền kinh tế này đã giàu có. Vì vậy, họ luôn cố gắng giải quyết rác thải, không khí độc hại hoặc nước bị ô nhiễm sinh ra từ sự tăng trưởng kinh tế. Nhưng vì họ không bao giờ tìm kiếm các giải pháp lớn nên họ luôn chạy sau các vấn đề môi trường. Họ tiếp tục chi tiêu và đầu tư vào công nghệ để đối phó với hiện tại. Chính vì vậy, những người bảo vệ môi trường của những nước giàu có này đơn thuần chỉ là những người quản lý rác không hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Tuy nhiên thách thức của chúng ta là phải làm nhiều hơn với ít tài nguyên hơn. Tính tiết kiệm và đổi mới sẽ phải là con đường hướng tới sự tăng trưởng. Thách thức là đưa sự phát triển tới nhiều người dân hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Các giải pháp sửa chữa kỹ thuật làm sạch ô nhiễm dù chúng ta có tiếp tục phát triển cũng không bao giờ là đủ. Các nước giàu đã thất bại trong việc giảm phát thải khí nhà kính thông qua việc đầu tư hiệu quả. Bây giờ chúng ta cần phải tìm cách tái tạo lại sự tăng trưởng mà không cần nhiên liệu hóa thạch và phát triển trong những giới hạn ấy. Sẽ còn những giới hạn cho sự tăng trưởng, trừ khi chúng ta phát triển theo cách khác.</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thtndc.info/the-nao-la-mot-nen-kinh-te-xanh-thuc-su/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Máu và nước mắt từng ngày vẫn đổ</title>
		<link>http://thtndc.info/mau-va-nuoc-mat-tung-ngay-van-do/</link>
		<comments>http://thtndc.info/mau-va-nuoc-mat-tung-ngay-van-do/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 20 May 2013 01:42:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thtndc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính Trị - Xã Hội]]></category>
		<category><![CDATA[Pháp luật-Công lý]]></category>
		<category><![CDATA[hiến pháp]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Thị Từ Huy]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thtndc.info/?p=13991</guid>
		<description><![CDATA[&#160; Blog Quê choa Tôi gửi nhà văn Nguyễn Quang Lập đăng mấy bức thư này vào ngày hôm nay, 16/5/2013, ngày xét xử các sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, như một cử chỉ nhỏ để nói với các thanh niên  ấy rằng vẫn luôn có những người nghĩ đến họ. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p style="text-align: right;"><strong><a href="http://quechoa.vn/2013/05/16/mau-va-nuoc-mat-tung-ngay-van-do/" target="_blank"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><em>Blog Quê choa </em></span></a></strong></p>
<p><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><em>Tôi gửi nhà văn Nguyễn Quang Lập đăng mấy bức thư này vào ngày hôm nay, 16/5/2013, ngày xét xử các sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, như một cử chỉ nhỏ để nói với các thanh niên  ấy rằng vẫn luôn có những người nghĩ đến họ</em>. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;" align="center"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <em><span style="color: #0000ff;">Thư thứ nhất</span> </em> </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">(<em>Gửi lúc 17h54 ngày 7/4/2013</em>) :</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> GS. Đàm Thanh Sơn kính mến,</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> Tôi không đồng ý việc trang Cùng Viết Hiến Pháp<em> </em>đăng lại các bài của tôi.<br />
Kính đề nghị BBT trang CVHP gỡ  tất cả hai bài của tôi xuống!<br />
Trân trọng cảm ơn!<br />
Nguyễn Thị Từ Huy</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><br />
PS: tôi đã tham gia bản lấy ý kiến của trang CVHP với tất cả thiện ý và sự trọng thị của mình, giờ đây tôi rất hối hận vì đã làm việc đó.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><em><span style="color: #0000ff;">Thư thứ hai</span> </em></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">(<em>Gửi lúc 9h42 ngày 8/4/2013</em></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><em>Thư này  trả lời hồi âm của GS. Đàm Thanh Sơn, nhận được vào lúc 00h26 ngày 7/4/2013, trong đó GS có viết : « Tôi rất mong chị cho biết tại sao chị quyết định như vậy. »</em>)</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Anh Đàm Thanh Sơn kính mến,</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Vấn đề điều 4 là vấn đề căn gốc của Hiến Pháp, nếu không giải quyết nó thì Hiến Pháp chỉ là bánh vẽ, đây không chỉ là quan điểm riêng của tôi, không chỉ là quan điểm của những người muốn xây dựng một xã hội dân sự và nhà nước pháp quyền, mà đây là vấn đề thực tế. Nếu không giải quyết vấn đề của điều 4 thì tất cả những đề nghị khác mà các anh đặt ra sẽ không thực hiện được, không bao giờ có dân chủ, không bao giờ có pháp luật đúng nghĩa, mà pháp luật chỉ là công cụ để đảm bảo quyền lợi cho một nhóm nhỏ mà thôi.<br />
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Những điều này có lẽ các anh đều hiểu cả.<br />
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Tôi mượn một ý của nhà thơ Dương Tường để nói rằng: tôi đứng về phe nước mắt.<br />
Nhưng giờ đây phải nói thêm: Máu và Nước Mắt.<br />
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Nhân dân chúng ta đang sống trong máu và nước mắt. Hẳn anh cũng biết các chị Trịnh Kim Tiến, Thanh Tuyền, bố họ, chồng họ đã bị giết chết bởi “những người thi hành công vụ” như thế nào. Còn nhiều chị khác phải chịu cảnh như thế mà báo chí không nói đến. Hẳn các anh cũng biết cả gia đình anh Đoàn Văn Vươn giờ đây thành ra tù tội như thế nào trong khi nhà cửa đất đai mất hết.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><a href="http://quechoainfo.files.wordpress.com/2013/05/dsc01055.jpg"><img style=' float: left; padding: 4px; margin: 0 7px 2px 0;'  class="alignleft size-medium wp-image-38118" src="http://quechoainfo.files.wordpress.com/2013/05/dsc01055.jpg?w=300&amp;h=225" alt="DSC01055" width="300" height="225" /></a></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Trong bức ảnh tôi gửi kèm cho anh đây, dưới túp lều đó có 4 gia đình đang sinh sống. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Trên khắp VN này có bao nhiêu cảnh như thế. Anh cũng biết các vấn đề biển đảo chủ quyền lãnh thổ, anh cũng biết sự khủng hoảng kinh tế, sự suy thoái của giáo dục, của văn hóa, của đạo đức đang hết sức trầm trọng trong xã hội này. Đó là hậu quả của một thể chế cho phép một nhóm nhỏ đứng lên trên pháp luật và điều khiển pháp luật, đó là hậu quả của một đường lối điều hành xã không hướng tới lợi ích chung, mà chỉ nhằm thỏa mãn lợi ích cá nhân và lợi ích nhóm. Làm sao có thể hy vọng các điều khoản khác của hiến pháp được thực thi trong một thể chế mà tính toàn trị được hiến định như vậy? Và làm sao có thể có dân chủ, có tự do ngôn luận, tự do công dân?<br />
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Lập luận về việc “tôn trọng sự khác biệt về quan điểm” trong trường hợp cụ thể này, theo tôi, chỉ là logic hình thức mà thôi. Còn thực tế, máu và nước mắt của người dân buộc chúng ta phải lựa chọn và chứng tỏ một cách rõ ràng vị thế của chúng ta, tư tưởng của chúng ta, tinh thần của chúng ta.<br />
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Tôi biết CVHP đăng bài của tôi từ lâu, và tôi đồng hành cùng các anh trong hy vọng rằng chúng ta sẽ góp phần làm vơi bớt máu và nước mắt trên xứ sở này. Và nay tôi rút ra vì tôi không muốn máu và nước mắt phải đổ ra nhiều hơn nữa, và vì tôi không muốn đi hàng hai, vì tôi muốn tên tôi chỉ được dùng cho một mục đích thôi: vì sự tiến bộ, công lý và bình đẳng cho mọi người.<br />
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Tôi cảm thấy anh thực sự mong muốn có lời giải thích của tôi, vì thế tôi đã viết cho anh rất thật, như vậy đó.<br />
NTTH</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> <span style="color: #0000ff;"><em>Thư thứ ba</em></span></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">(<em>Gửi lúc 22h05 ngày 6/5/2013</em></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><em>Thư này  trả lời hồi âm của GS. Đàm Thanh Sơn, nhận được vào lúc 10h25 ngày 8/4/2013, trong đó GS  viết : « Tôi nghĩ là tôi có cách tiếp cận vấn đề khác chị »)</em></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"> </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">GS Đàm Thanh Sơn kính mến,<br />
Anh có theo dõi tin về cuộc dã ngoại ngày 5/5 của những thanh niên muốn tìm hiểu về quyền con người không? Anh có thấy những thiếu nữ vô tội bị đánh máu còn vương trên những khuôn mặt sưng vù không? Anh có thể tìm những tấm ảnh đau đớn đó trên internet.<br />
Liệu chúng ta có thể nhân danh quyền được khác để giữ cho mình sự thanh thản trong khi máu và nước mắt vẫn chảy hàng ngày trên xứ sở này?<br />
Gửi anh nỗi đau chung của chúng ta.<br />
Kính thư!<br />
NTTH</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><em>Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả</em></span></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thtndc.info/mau-va-nuoc-mat-tung-ngay-van-do/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Một ngày đen tối, có những con đường nào đi tới?</title>
		<link>http://thtndc.info/mot-ngay-den-toi-co-nhung-con-duong-nao-di-toi/</link>
		<comments>http://thtndc.info/mot-ngay-den-toi-co-nhung-con-duong-nao-di-toi/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 20 May 2013 01:39:06 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thtndc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Kinh tế-Đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[Jonathan London]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thtndc.info/?p=13989</guid>
		<description><![CDATA[Blog Jonathan London Ngay 17 tháng 5, tôi đã lấy làm vinh dự khi ban tiếng Việt của đài BBC đăng lại bài viết mới nhất của tôi trên trang mạng của họ. Khổ thay, bài đó tầm thường và đôi khi hơi dở, với một số ngôn từ dùng chưa được đắt cho lắm, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: right;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong><a href="http://xinloiong.jonathanlondon.net/2013/05/18/mot-ngay-den-toi-co-nhung-con-duong-nao-di-toi/?utm_source=rss&amp;utm_medium=rss&amp;utm_campaign=mot-ngay-den-toi-co-nhung-con-duong-nao-di-toi" target="_blank"><em>Blog Jonathan London</em></a></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><strong></strong>Ngay 17 tháng 5, tôi đã lấy làm vinh dự khi ban tiếng Việt của đài BBC đăng lại bài viết mới nhất của tôi trên trang mạng của họ. Khổ thay, bài đó tầm thường và đôi khi hơi dở, với một số ngôn từ dùng chưa được đắt cho lắm, có phần thiếu tế nhị, và nhiều lúc thậm chí còn lập luận chưa chặt chẽ …Nhưng nhìn chung, tôi nghĩ đó có một số ý tưởng quan trọng nhưng đó là một bài còn vài chỗ đáng bàn..<span id="more-13989"></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Hôm đó là một ngày dài. Mà tôi lại chọn một ngày lạ lùng và xét về nhiều mặt không phù hợp để bàn chuyện quốc kì ở Việt Nam… Tùy theo góc nhìn của mỗi người, đó là ngày tệ nhất hay tốt nhất trong nhiều năm để bàn chuyện quốc kì. Tôi sẽ bàn thêm về ý này ở phần dưới. Suy cho cùng tại sao lại bàn chuyện dễ bị ném đá này nhỉ?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Từ khi tôi lập blog, rất nhiều người trên các diễn đàn mạng xã hội đã muốn kết nối với tôi, và nhiều người (thực ra là một tỉ lệ nhỏ) trưng lá cờ cũ của Việt Nam, vốn đã là / đang là cờ vàng ba sọc đỏ … đây là lá cờ có từ những năm cuối cùng của triều đại nhà Nguyễn và về sau được Việt Nam Cộng Hòa sử dụng làm quốc kì. Cờ vàng ba sọc đỏ vẫn còn hãnh diện tung bay ở nhiều cộng đồng người Việt trên khắp thế giới, đặc biệt trong những người Việt đã rời bỏ Việt Nam trong những hoàn cảnh khó khăn, và vẫn kịch liệt chống đối chế độ cai trị kéo dài của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), vốn đã thành lập trong thập niên 1920, cầm quyền ở miền bắc Việt Nam kể từ thập niên 1940 và 1950 và cả nước kể từ 1975. Lá cờ do ĐCSVN chọn, cờ đỏ sao vàng, là tác phẩm của Đảng và có liên hệ đến sự cai trị của Đảng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Nhiều người ở Việt Nam, trong lẫn ngoài Đảng, có quan điểm, mà tôi ủng hộ cả hai tay, cho rằng Việt Nam cần có cải cách thật sự về các thể chế xã hội của mình, đặc biệt là về các thể chế chính trị, nhưng không chỉ riêng về các thể chế chính trị. Cũng có thể khi nói ra điều này tôi sẽ không còn được hoan nghênh ở Việt Nam, nếu vậy thì thật đáng tiếc, vì tôi đã và tiếp tục hết lòng mong muốn bàn luận một số vấn đề chủ chốt mà Việt Nam đang đương đầu, đặc biệt về các thể chế phúc lợi, trong đó có giáo dục, y tế, và bảo vệ xã hội. Tôi cũng muốn nói qua kinh nghiệm của mình tôi quen biết rất nhiều người thông minh, tận tụy có những mối quan hệ lâu đời với đảng hoặc vẫn còn đứng trong hàng ngũ đảng. Họ cũng là con người có những khát vọng và bao nỗi lo toan như tất cả chúng ta, nhưng họ bị trói mình trong các thể chế còn khiếm khuyết. Hẳn như chúng ta nghĩ, nhiều người trong số họ cũng có tình cảm sâu đậm với các lá cờ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Cờ, bất kể thế nào, là những biểu tượng chính trị mạnh mẽ. Luận điểm khiêm tốn, nếu không muốn nói là có phần diễn đạt vụng về, của tôi là cờ cũng có thể trở thành chướng ngại vật.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Bài viết của tôi đề nghị người Việt nên quên chuyện vẫy những lá cờ đối nghịch nhau để cùng tiến tới, đừng tiếp tục bị lịch sử cầm tù, và tiến hành đẩy mạnh những cải cách thực sự … Tôi nghĩ có giả định ngầm rằng tất cả người Việt có vai trò trong tiến trình này và rằng các giới trong lẫn ngoài hàng ngũ đảng có thể gây áp lực (có lợi cho các cải cách) lên giới lãnh đạo đảng. Đây không phải là quan điểm chỉ của riêng tôi. Chỉ trong vài tháng qua một liên minh cải cách hùng mạnh đã tập hợp xung quanh lời kêu gọi có những cải cách căn bản. Tôi phần nào (có lẽ hơi ngây thơ) có quan điểm rằng tất cả người Việt (nếu có lẽ không phải tất cả những ai định cư ở nước ngoài) có thể đóng một vai trò mang tính xây dựng, mặc dù hiện nay cơ hội tạo ra áp lực mang tính xây dựng đó rất nhỏ nhoi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">TUY NHIÊN… đúng vào hôm tôi chọn để gợi ý rằng Việt Nam cần tiến tới chứ đừng dừng lại ở chỗ vẫy cờ gì, tòa án Việt Nam đã kết án hai thanh niên với án tù khá lâu vì tội, chắc bạn đã đoán được, trưng cờ vàng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Rõ ràng, ngày hôm qua là một bước thụt lùi khá xa cho Việt Nam. Tuy nhiên xét trong bối cảnh những thay đổi đáng kể về văn hóa chính trị (nếu không nói là các thể chế chính thức) của đất nước … tôi đã bắt đầu bài tiếng Việt bằng cách nhắc lại chuyện chỉ mới vài ngày trước tôi đã viết (trong một bài khác đăng trên tờ South China Morning Post) rằng người ta “mới cảm nhận được” rằng sự thay đổi chính trị thực sự ở Việt Nam có thể diễn ra trong vòng 5 năm tới. Tôi kết thúc bài viết hôm qua với nhận định rằng, tuy những án tù đưa ra quá nặng, các kinh nghiệm lịch sử cho thấy cũng có lúc chuyện buồn biến thành nguồn cảm hứng. Nỗi đau sau khi cụ Phan Chu Trinh mất năm 1926 là một ví dụ đặc biệt nổi bật.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Thực vậy, bất chấp diễn biến đáng tiếc không chối cãi được của ngày hôm qua, và không muốn đưa những tiên đoán ngớ ngẩn, tôi thật tình tin rằng về mặt chính trị Việt Nam sắp chứng kiến một biến chuyển quan trọng và có tính lịch sử do những áp lực từ bên trong và bên ngoài bộ máy nhà nước của đảng. Trong bài tiếng Việt, có lẽ, hay thậm chí có thể chắc chắn, tôi đã đưa ra một số phát biểu thiếu tế nhị, thậm chí ngu ngốc … nhận xét có phần ngớ ngẩn rằng lá cờ hiện tại là đủ ‘đẹp’ [pretty] (tôi không định nói là đẹp về thẩm mỹ [beautiful]) và đơn giản rồi … thế là tôi nhận được những phản ứng đúng y như tôi đã nghĩ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Vậy thì, xin nói với tất cả những người (đặc biệt là những ai yêu mến cờ vàng ba sọc đỏ) điên tiết với tôi vì đã nói giờ đây hãy quên đi chuyện lá cờ, đương nhiên tôi nghe rõ ý các bạn rồi! Và tôi thực sự hối tiếc đã xúc phạm các bạn. Tôi xin nói rõ tôi không phải là con rối, tôi có tiếng nói riêng của mình, cảm ơn các bạn. Và nếu tôi có sai lầm trong các lập luận của mình, tôi chấp nhận điều đó. Cảm ơn các bạn về những lời bình luận tử tế và không tử tế cho lắm. Tôi đã rút ra được những bài học quan trọng từ một số nếu không nói là tất cả những ý kiến đó. Ít nhất tôi cũng đã hiểu được rằng tầm hiểu biết của tôi về “Bên Kia” quả thực còn hạn chế. Điều này cũng chẳng đáng ngạc nhiên vì tôi đã dành nhiều thời gian làm việc với nhiều cơ quan nhà nước ở Việt Nam và gần như chẳng bao nhiêu thời gian nghiên cứu các cộng đồng người Việt hải ngoại.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Có lẽ một ngày nào đó Việt Nam sẽ có một lá cờ mà tất cả mọi người cùng chấp nhận. Khổ nỗi cái ngày đó chưa đến. Phần lớn người Việt, ngay cả nhiều người trong đảng, có thể đồng ý rằng sau năm 1975, đảng cầm quyền của Việt Nam đã không làm tròn công việc tạo điều kiện thuận lợi cho hòa giải dân tộc. Muốn tìm bằng chứng cho điều này chỉ cần nhìn hai thanh niên bị tống vào tù hôm qua hay cuộc khẩu chiến ác liệt trên blog tiếng Việt của tôi. Vẫn còn những vết thương sâu mà xét về nhiều mặt chưa lành hẳn. Đó là điều đáng tiếc nhưng khách quan mà nói đúng là như vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Việt Nam có triển vọng đầy hứa hẹn. Đất nước càng sớm giải quyết được những thiếu sót về thể chế thì triển vọng đó càng nhanh trở thành hiện thực. Tôi thực sự tin rằng điều đó có thể diễn ra nhanh hơn nếu người Việt tập trung vào các thể chế trước rồi hẵng lo đến lá cờ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Tôi hy vọng rằng trong những năm sắp tới cách hành xử của bộ máy nhà nước sẽ có những thay đổi rõ rệt. Hàn Quốc là một mô hình đáng ngưỡng mộ. Tuy nhiên Việt Nam vẫn chưa tìm ra được Kim Dae Jung của mình, để có thể có một tấm gương tạo nguồn cảm hứng nhiều hơn cái mà tôi đã nêu trong bài viết blog đang bàn. Dĩ nhiên những người như vậy rất quan trọng. Nhưng sự thay đổi theo kiểu tôi đang nghĩ đến có thể diễn ra nếu nhiều bộ phận trong xã hội Việt Nam quan tâm đến chính trị. Và đúng vậy, hãy tạm để các lá cờ sang một bên. Ngây thơ? Có thể. Gần đây tôi bị cáo buộc nhiều thứ còn tệ hơn nhiều.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">JL</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thtndc.info/mot-ngay-den-toi-co-nhung-con-duong-nao-di-toi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Gia đình, bản án và tuổi trẻ</title>
		<link>http://thtndc.info/gia-dinh-ban-an-va-tuoi-tre/</link>
		<comments>http://thtndc.info/gia-dinh-ban-an-va-tuoi-tre/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 18 May 2013 09:24:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thtndc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính Trị - Xã Hội]]></category>
		<category><![CDATA[Thanh niên-Sinh viên]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Phương Uyên]]></category>
		<category><![CDATA[Đinh Nguyên Kha]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thtndc.info/?p=13985</guid>
		<description><![CDATA[VRNs (17.05.2013) – Sài Gòn – Thản nhiên, dấn thân và nhói đau trong lòng là cảm nhận tôi có được khi gặp anh Linh, chị Nhung, bố mẹ nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên, và chị Liên, em Như, em Uy, mẹ, chị và anh của sinh viên Đinh Nguyên Kha. Khi Kha và Uyên [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;"><strong><a href="http://www.chuacuuthe.com/2013/05/17/gia-dinh-ban-an-va-tuoi-tre/">VRNs</a> </strong><em>(17.05.2013)</em> – Sài Gòn – Thản nhiên, dấn thân và nhói đau trong lòng là cảm nhận tôi có được khi gặp anh Linh, chị Nhung, bố mẹ nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên, và chị Liên, em Như, em Uy, mẹ, chị và anh của sinh viên Đinh Nguyên Kha.<span id="more-13985"></span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Khi Kha và Uyên bị bắt, tháng 10.2012, chị Nguyễn Thị Nhung cùng với anh Linh đã nhanh chóng thông tin sự việc con của mình bị bắt cóc, rồi bị vu cho đủ thứ tội, hoàn toàn không có căn cứ pháp luật đến các hãng thông tấn báo chí Việt ngữ của người Việt và quốc tế, không bị nhà cầm quyền cộng sản khống chế. Còn chị Nguyễn Thị Kim Liên thì cẩn thận hơn, e dè hơn với việc cung cấp thông tin về Kha và gia đình cho quảng đại quần chúng biết, vì sợ như thế sẽ hại cho con nhiều hơn là lợi. Tâm trạng này, chính chị Liên nói với tôi khi nhận ra ở nơi Kha, vào lúc gặp lần đầu sau hơn 7 tháng bị bắt giam, 15.05.2013. Chị nói: “Kha nó bị đe dọa nhiều nên sợ. Nó nói với tui công an bảo má quậy quá, con sẽ bị nhốt lâu, vì con mà anh con sạt nghiệp”. Chị không trách con, nhưng thương con, và tội cho con đã bị người ta dùng má và anh để khống chế, để lừa và lung lay chọn lựa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Nếu khởi đầu chỉ gia đình Phương Uyên sớm đồng điệu với chọn lựa của con cái mình, thì với phiên xử sơ thẩm hôm qua, cả gia đình chị Liên cũng đã đồng hành với con của mình. Trong thâm tâm của người mẹ, tôi cảm nhận, chị Liên muốn con mình hiên ngang hơn nữa. Bố Kha im lặng, ít nói, nhưng khôg một chút nao núng vì bản án nặng nề cho con mình. em Như, chị lớn của Kha nói với tôi: “Mọi người ít biết con, vì con ở hậu phương”. Em Uy thì ngay từ đầu đã đồng hành với em Kha, và chấp nhận vì em Kha, đóng cửa công ty, để công an không có “tóc” mà nắm, có muốn khống chế cũng không làm được.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Hai ông bố của hai gia đình điềm đạm, ít nói. Tôi hỏi anh có buồn không, anh Linh nói: “Không buồn! Tôi theo dõi phiên tòa từ bên ngoài, tôi thấy mọi người đón nhận và yêu mến con tôi”. Tôi không có cơ hội hỏi chuyện ba của Kha, nhưng nhìn trên khuôn mặt ông, tôi không thấy chút buồn phiền.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Uy, Như và cậu của Uyên thản nhiên và thích thú với cách em/cháu mình trả lời với thẩm phán chủ tọa phiên tòa. Uy nói: “Thằng Kha và con Uyên nói quá trời. Chủ tọa hỏi một câu, tụi nó trả lời ba câu. Họ cứ phải nhắc không được nói những câu không hỏi. Họ sợ Kha và Uyên nói rõ sự việc, nói rõ nội dung các tờ rơi, và ý nghĩa của việc học sử thật sự, và nhất là chuyện phản đối Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Tôi nhớ lại, những năm sau 1975, mỗi lần nghe có ai đó phạm đến tội gọi là “chính trị” thì ai cũng sợ, và lúc đó thái độ “khôn ngoan nhất” là đồng tỏ thái độ lên án theo đúng khuôn mẫu của nhà cầm quyền. Ngay người nhà của những nạn nhân này cũng sẵn sàng lên án họ gay gắt, không thua nhà nước chút nào. Tình trạng này kéo dài đến khoảng năm 1985.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Sau năm 1985, khi nghe ai phạm tội chính trị thì đa số thấy người đó đáng tội nhiều, nhưng cũng có chút đáng thương, chắc là ngông cuồng hay khùng khùng gì chăng. Gia đình cũng nhận người thân mình phạm tội, nhưng không lên án, vì “nó/con/cháu/cha/chồng/vợ” phạm tội với nhà nước chứ có phạm tội với mình đâu. Tình trạng này kéo dài thêm 10 năm nữa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Đến sau năm 1995, có một sự thay đổi suy nghĩ rộng trong cộng đồng. Khi nghe ai phạm các tội chính trị thì những người trưởng thành về lý trí và tâm lý cho rằng “hơi sớm, chưa đến thời cơ”, chứ không còn xem đó là tội nữa. Gia đình thì hoàn toàn không xem người thân của mình là tội phạm nữa, mà chỉ xem người nhà mình “sinh ra không đúng thời”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Đến năm 2005, tức 10 năm sau, thì nhận thức và tình cảm của người dân khác rất nhiều. Trên internet bắt đầu bàn với nhau đủ thứ chuyện, từ cờ vàng cờ đỏ cho đến ông nào đá ông nào, hoặc ông lớn nào đáng tội. Rồi những bằng chứng đưa ra, chẳng để thuyết phục ai, cũng chẳng buộc ai phải đọc, nhưng rồi ai đọc cũng biết. Trừ công an. Một trung tá công an, ngay sau sự kiện Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt bị đài truyền hình cắt xén phát biểu, và vu khống nói với tôi: “Vụ ông Kiệt làm sao?” Tôi hỏi lại, em đã đọc nguyên văn bài phát biểu của ngài chưa? Tôi gọi em với ông trung tá này, vì khi em ở tuổi mới lớn, em thường theo chúng tôi để học kỹ năng sinh hoạt ngoài trời. Em trả lời: “có nghe, ở trên các trang mạng phản động có, nhưng không dám lên đọc, lỡ bị phát hiện là chết”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Tức là người nào bị kết án tội chính trị thì dân tìm hiểu về người đó, thậm chí có người nghiên cứu về người đó xem tầm vóc của họ thế nào. Cái sợ hãi chỉ còn chút bên ngoài, để đối phó với công an mà thôi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Đặc biệt là sau mùa hè biểu tình, năm 2011, thì tội phạm chính trị đối với nhà cầm quyền và các tay chân thuộc hạ vẫn rất nguy hiểm, thậm chí nguy hiểm hơn rất nhiều. Nhưng đối với dân thì đó là tội do nhà nước độc tài, đảng trị đặt ra để áp đặt trên những người bất đồng chính kiến, những người không muốn “ngửa tay xin ơn” của đảng mà thôi. Thậm chí những người đó được rất đông người tán đồng ủng hộ như tiến sĩ luật Cù Huy hà Vũ, kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, luật sư Đài, luật sư Quân.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Còn đối với gia đình của những nạn nhân đó, thì họ luôn khẳng định công khai là người nhà của mình đúng, không có gì sai. Những khẩu hiệu “Tự do cho người vô tội” được in trên áo mặc, và trên nhiều chất liệu khác để cầm trên tay. Phiên xử sơ thẩm các thanh niên Nghệ An, làn sóng người ủng hộ rất lớn. So với Nguyễn Thái Bình, Nguyễn Văn Trỗi trước kia thì số người ủng hộ công khai đông gắp trăm lần.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Chị Nhung, anh Linh nói về con của mình: “Là người mẹ sinh ra Phương Uyên, tôi rất mãn nguyện và hãnh diện về con của tôi. Con tôi xứng đáng với những gì đã làm. Tôi hạnh phúc vì con tôi”. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Tuy nhiên, khi nhìn kỹ từng người trong gia đình, tôi cũng thoáng nhận ra đôi lúc họ cũng nhói đau trong lòng. Có thể họ tự trách mình đã không gần con cái, nên khi con cái lâm vào nguy cảnh, con cái lại sợ cha mẹ không cảm thông đủ. Hoặc họ cảm thấy mình quá nhỏ nhoi với lực lượng công an đông như kiến, không thể làm gì tốt hơn cho con. Hoặc cũng có thể họ đau vì cả xã hội đã quá biết quá rõ nhà cầm quyền đang đẩy tuổi trẻ vào đường cùng, báo trước tương lai của một dân tộc bị mất linh khí Lạc Hồng, mà vẫn còn cố “ngậm miệng ăn tiền”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Nhưng không sao, với phát biểu tại tòa án nhân dân tỉnh Long An sáng hôm qua, 16.05.2013: “Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm” (Nguyễn Phương Uyên), và “Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội” (Đinh Nguyên Kha), thì dù người lớn có im lặng để lòng yêu nước và trách nhiệm với quốc gia bị bào mòn vì món lợi hời hay một chút cơ hội rút rỉa tài sản của dân, giới trẻ cũng sẽ hành động. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Hơn 7 tháng qua, người trẻ đã mong đợi ngày hôm nay, và từ lúc lời của hai sinh viên trẻ này được hai bà mẹ công bố, những người lớn thành tâm thiện chí đã “bỏ nón” cúi chào, còn giới trẻ thì như được thêm thuốc tăng lực để chọn lựa và dấn thân.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #000000; font-size: small; font-family: verdana,geneva;">Tại sao mình không thể là Phương Uyên hay Nguyên Kha?</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thtndc.info/gia-dinh-ban-an-va-tuoi-tre/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tuyên bố của Đại sứ quán Hoa Kỳ về Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên</title>
		<link>http://thtndc.info/tuyen-bo-cua-dai-su-quan-hoa-ky-ve-dinh-nguyen-kha-va-nguyen-phuong-uyen/</link>
		<comments>http://thtndc.info/tuyen-bo-cua-dai-su-quan-hoa-ky-ve-dinh-nguyen-kha-va-nguyen-phuong-uyen/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 18 May 2013 04:15:19 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thtndc</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính Trị - Xã Hội]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Phương Uyên]]></category>
		<category><![CDATA[Đinh Nguyên Kha]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thtndc.info/?p=13982</guid>
		<description><![CDATA[ĐSQ Hoa Kỳ tại Hà Nội 17/5/2013 Chúng tôi quan ngại về việc một toà án Việt Nam đã kết án Đinh Nguyên Kha 8 năm tù giam và Nguyễn Phương Uyên 6 năm tù giam với các tội danh chống chính quyền. Các bản án này phần nào cho thấy một xu hướng đáng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: right;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;"><a href="http://vietnamese.vietnam.usembassy.gov/pr170513.html" target="_blank">ĐSQ Hoa Kỳ tại Hà Nội</a></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">17/5/2013</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Chúng tôi quan ngại về việc một toà án Việt Nam đã kết án Đinh Nguyên Kha 8 năm tù giam và Nguyễn Phương Uyên 6 năm tù giam với các tội danh chống chính quyền.</span><span id="more-13982"></span></p>
<p><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Các bản án này phần nào cho thấy một xu hướng đáng lo ngại là các nhà chức trách Việt Nam sử dụng các tội danh trong các luật về an ninh quốc gia để bỏ tù những người chỉ trích chính phủ vì họ bày tỏ quan điểm một cách ôn hoà. </span></p>
<p><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Những việc làm này trái với quyền tư do ngôn luận và như vậy cũng trái với các nghĩa vụ của Việt Nam trong khuôn khổ Công ước Quốc tế về Các quyền Dân sự và Chính trị cũng như các cam kết thể hiện trọng Tuyên ngôn Nhân quyền Thế giới. </span></p>
<p><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do cho những tù nhân lương tâm và cho phép tất cả người dân Việt Nam được bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hoà.</span></p>
<p><span style="font-family: verdana,geneva; font-size: small;">(Hết tuyên bố)</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thtndc.info/tuyen-bo-cua-dai-su-quan-hoa-ky-ve-dinh-nguyen-kha-va-nguyen-phuong-uyen/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
