Kiến nghị của Nguyễn Tiến Trung


Sau khi gửi thư này cho tất cả các báo trong nước, ĐCSSVN, Mặt Trận Tổ quốc tôi chuyển đến đài BBC kiến nghị của tôi về dự thảo báo cáo chính trị đại hội X.

Dân có quyền kiến nghị, Đảng và Nhà nước phải biết đáp ứng nguyện vọng của dân. Trong không khí nhân dân trong và ngoài nước đang tích cực hưởng ứng việc góp ý cho dự thảo báo cáo chính trị Đại hội Đảng lần thứ X, là sinh viên đang du học tại Cộng hòa Pháp, tôi mong muốn được đóng góp ý kiến, với mong muốn mãnh liệt là Đại hội Đảng sẽ là bản lề mở ra một trang mới cho đất nước : tiến đến dân chủ, tự do, thịnh vượng, phát triển.

Trước hết, tôi có nhận xét tổng quát rằng bản báo cáo khá xa rời thực tế, vẫn tiếp tục giáo điều kiểu cũ, nêu lên những thứ chung chung, không có chứng minh cụ thể. Phần « khuyết điểm và yếu kém » đã nêu ra được một số vấn đề gai góc của Việt Nam và những nguyên nhân chủ quan, nhưng vẫn chưa chỉ ra gốc rễ của vấn đề. Toàn bản báo cáo nêu các mục tiêu cần thực hiện nhưng không chỉ ra cách thức rõ ràng để thực hiện chúng. Từ ngữ trong bài sử dụng nhiều chỗ rất khó hiểu và nặng tính khẩu hiệu. Cả bài tôi thấy toàn những từ « huề cả làng » như « hoàn thiện », « cải tiến », « thực hiện », « kết hợp », « khuyến khích », « xây dựng », « tăng cường », « đẩy mạnh »… Một sinh viên chuẩn bị lấy bằng kĩ sư không hiểu rõ và không bị thuyết phục thì làm sao bản báo cáo có thể đi vào lòng dân tộc, nhận được sự ủng hộ rộng rãi của nhân dân.

Vì những lý do trên, tôi xin đặt ra một số câu hỏi để các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước trả lời, nhằm giải thích cho sinh viên hiểu bản dự thảo một cách đúng đắn. Thanh niên, sinh viên sẽ là một trong những người trực tiếp thực hiện đường lối bản báo cáo đề ra, nếu họ không hiểu bản báo cáo thì họ sẽ không thể làm đúng và làm tốt được.

1. Ở phần I.1, bản báo cáo nói rằng « thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa bước đầu được xây dựng ». Theo những gì tôi được dạy ở Việt Nam, khái niệm « kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa » nghĩa là nền kinh tế nhiều thành phần, nhưng kinh tế quốc doanh làm chủ đạo. Yếu tố « kinh tế quốc doanh làm chủ đạo » này không chỉ là lực cản cho sự phát triển của nền kinh tế nước ta, mà còn tạo ra tham nhũng, lãng phí làm thâm thủng trầm trọng ngân sách quốc gia. Ở các nước tiên tiến, Nhà nước không có mấy nghìn công ty quốc doanh chủ đạo để cạnh tranh với các công ty tư nhân như ở Việt Nam. Hơn nữa, ở phần IV tuyên bố « các thành phần kinh tế bình đẳng trước pháp luật ». Nhưng nếu một thành phần kinh tế là chủ đạo thì « bình đẳng » ở đâu ? Câu sau mâu thuẫn với câu trước thì làm sao dân hiểu và tin được ?

Ở phần III.2 có ghi « chủ động và tích cực hội nhập kinh tế quốc tế ». Các nước trên thế giới chỉ có nền « kinh tế thị trường » chứ không hề có « kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa », vậy làm thế nào chúng ta hòa nhập được với thế giới khi chúng ta đang có một nền kinh tế chẳng giống ai ? Dẫn chứng cụ thể nhất là chúng ta nộp đơn xin vào WTO đã hơn 10 năm nhưng đến bây giờ vẫn chưa được chấp thuận.

2.Ở phần I.3, « độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và an ninh quốc gia được giữ vững; chính trị – xã hội ổn định ». Vậy tại sao đã kí « Hiệp định biên giới » và « Hiệp định phân chia vùng vịnh Bắc bộ » đã rất lâu rồi mà đến giờ này vẫn chưa phổ biến bản đồ và văn kiện chính thức cho nhân dân, trong khi đã bắt đầu đi cắm mốc biên giới ? Đây không phải là bí mật quốc gia. Bất kì một con dân đất Việt nào cũng được quyền biết hình hài Tổ quốc. Dư luận cho rằng chúng ta bị thiệt thòi vì Đảng nhượng bộ cho Trung Quốc quá nhiều. Nếu Đảng và Nhà nước quang minh, chính đại, tất phải công bố bản đồ và văn kiện các hiệp định biên giới. Chỉ có như vậy, dân mới tin được câu « toàn vẹn lãnh thổ được giữ vững ».

Tôi cũng không cho rằng chính trị – xã hội nước ta ổn định. Nếu sự thật là như vậy thì tại sao đất nước thống nhất đã hơn 30 năm rồi nhưng lúc nào Nhà nước cũng nơm nớp lo sợ bị lật đổ, còn Đảng thì sợ mất quyền lãnh đạo ? Điều này thể hiện ở ngay trong phần III.1, « Các thế lực thù địch âm mưu “diễn biến hòa bình”, gây bạo loạn lật đổ, sử dụng các chiêu bài “dân chủ”, “nhân quyền” hòng làm thay đổi chế độ chính trị ở nước ta ». Theo những gì tôi được dạy ở Việt Nam thì « thế lực thù địch » ở đây là các nước tư bản mà đứng đầu là « đế quốc » Mỹ . Vậy các nước tư bản này được lợi gì từ việc thay đổi chế độ chính trị ở Việt Nam, trong khi Việt Nam là một trong những quốc gia nghèo nhất, tham nhũng nhất thế giới ? Chính họ lại là những người đang giúp chúng ta tiền bạc, kiến thức để xây dựng đất nước. Và chính Nhà nước cũng nói là « Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước trên thế giới ».

 Một đất nước chỉ thật sự ổn định khi mọi người dân đều có quyền lập hội, lập đảng, phát biểu, và báo chí được hoạt động tự do.

Mặt khác, một đất nước chỉ thật sự ổn định khi mọi người dân đều có quyền lập hội, lập đảng, phát biểu, và báo chí được hoạt động tự do. Vậy mà đến giờ này Việt Nam vẫn chưa có một tờ báo tư nhân chứ đừng nói đến quyền lập hội, lập đảng. Mọi thông tin và các loại hình văn học nghệ thuật đều chịu sự kiểm soát của ban tư tưởng văn hóa trung ương trực thuộc một đảng duy nhất. Đàn áp, giam cầm những người bất đồng chính kiến, bịt mắt, bịt tai dân lại không cho dân thấy, dân nghe thì gọi là « ổn định » ? Tôi đề nghị phải nói cho rõ là « chính trị – xã hội nước ta chưa ổn định » và định nghĩa rõ ràng ai là « thế lực thù địch » ở đây, họ thù địch với riêng Đảng hay với Tổ quốc, với dân tộc ? Không thể có chuyện một văn bản quan trọng lại nói không đúng sự thật và lập lờ như vậy được !

3. Phần I.4, « việc xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa có tiến bộ trên cả ba lĩnh vực lập pháp, hành pháp và tư pháp ». « Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa » là một khái niệm tôi hoàn toàn không hiểu. Không hiểu Đảng và Nhà nước lấy định nghĩa này ở đâu ra ? Chủ nghĩa Mác-Lênin có nói về khái niệm này không ? Ở các nước tiến bộ chỉ có khái niệm « Nhà nước pháp quyền », nghĩa là mọi công dân « sống và làm việc theo pháp luật ». Cần phải chỉ rõ cho dân biết hai khái niệm này khác nhau ra sao ? « Pháp quyền xã hội chủ nghĩa » tốt đẹp hơn « pháp quyền » ở chỗ nào ?

Phần I.5, « Cuộc vận động xây dựng, chỉnh đốn Ðảng được coi trọng thường xuyên và đạt được một số kết quả tích cực » ; phần XIII.1, « cán bộ, đảng viên và công chức phải thật sự là công bộc của nhân dân ». Điều này cho thấy Đảng và Nhà nước không thực tâm xây dựng một « Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa » ( nếu như mô hình này thật sự tồn tại). Vì một Nhà nước pháp quyền làm việc dựa trên luật pháp chứ không phải dựa trên tinh thần « phê bình và tự phê bình » của những người lãnh đạo. Cần phải hiểu là dân không cần cán bộ làm « công bộc » cho mình, cái dân cần trước hết là cán bộ làm đúng quyền hạn, đúng luật pháp. Điều này cũng cho thấy Đảng vẫn luôn « chủ quan, duy ý chí ».

4. Phần « khuyết điểm và yếu kém », mục 2, đánh giá « tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí vẫn nghiêm trọng ». Tôi cho rằng điều này đúng nhưng chưa đủ. Cần phải nói rõ là « tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí hết sức nghiêm trọng và là thảm họa của đất nước ». Đã qua bao đời Tổng bí thư, ai cũng nói tham nhũng là « quốc nạn ». Vậy mà bây giờ đã đẩy lùi được đâu ? Những vụ việc bị phát hiện càng ngày càng nghiêm trọng, chẳng hạn như vụ « con bạc triệu đô » Bùi Tiến Dũng, vụ thanh tra dầu khí…

Tôi nói thẳng ra là mafia đang lũng đoạn Nhà nước. Nguồn tiền cán bộ tham nhũng là do dân ta lao động đóng thuế, do kiều bào gửi về để giúp thân nhân, do chính phủ nước ngoài cho vay. Quan chức không chỉ tham nhũng mà còn sử dụng ngân sách và các nguồn tài nguyên quốc gia một cách lãng phí và kém hiệu quả.

Đảng và Nhà nước cũng chưa công khai tổng số nợ cho dân. Theo những gì tôi đọc được trên web site của bộ tài chính, các ngân hàng nhà nước nợ 23 nghìn tỷ đồng, nợ trong xây dựng cơ bản là 7 nghìn tỷ đồng. Các khoản nợ khác dân không hề được biết. Thanh niên, sinh viên, học sinh rất quan tâm đến vấn đề này vì không ai khác, chính thế hệ trẻ sẽ là những người phải trả nợ. Không chỉ một mà có thể phải nhiều thế hệ mới trả nổi. Yêu cầu Đảng phải công khai số tiền nợ ! Và bản báo cáo cũng phải nêu rõ Đảng chi tiêu khoản tiền đó như thế nào ! Ngoài ra, Đảng và Nhà nước phải nghiêm túc tuân thủ Hiến pháp, thực hiện tự do ngôn luận, tự do lập hội, tự do báo chí để nhân dân có thể sát cánh cùng Nhà nước trong việc kiểm tra và chống tham nhũng.

 Như vậy, Đảng đã thừa nhận mình chậm đổi mới chứ không phải là dân chậm đổi mới. Tuy nhiên, tôi cho rằng Đảng vẫn chưa dám nhìn thẳng vào sự thật.

5. Trong phần nguyên nhân của « khuyết điểm và yếu kém », tôi cho rằng Đảng rất dũng cảm khi nhìn nhận đó là do lỗi của mình khi nói rằng « tư duy của Ðảng trên một số lĩnh vực chậm đổi mới », « chỉ đạo tổ chức thực hiện chưa tốt », « một bộ phận cán bộ, đảng viên, kể cả một số cán bộ chủ chốt các cấp yếu kém về phẩm chất và năng lực ». Như vậy, Đảng đã thừa nhận mình chậm đổi mới chứ không phải là dân chậm đổi mới. Tuy nhiên, tôi cho rằng Đảng vẫn chưa dám nhìn thẳng vào sự thật. Tất cả những nguyên nhân kể trên đều là hệ quả của một nguyên nhân duy nhất : chế độ độc đảng. Đây là sự vi phạm Hiến pháp một cách nghiêm trọng. Điều 3 Hiến pháp đã quy định « Nhà nước bảo đảm thực hiện xã hội công bằng, dân chủ », mà độc đảng, chỉ một thành phần được gọi là « vô sản » mới được quyền lãnh đạo đất nước thì công bằng xã hội ở chỗ nào ? Tư duy của bất kì người bình thường nào cũng thấy đây là một nghịch lý.

6. Phần II, « đánh giá khái quát 20 năm đổi mới », « hai mươi năm qua, với sự nỗ lực phấn đấu của toàn Ðảng, toàn dân, công cuộc đổi mới ở nước ta đã đạt những thành tựu to lớn và có ý nghĩa lịch sử ». Tôi hoàn toàn không đồng ý với nhận định trên vì những nguyên nhân sau.

•Việt Nam vẫn còn là một trong những nước nghèo nhất thế giới, xếp hạng 108/152 nước .

•Việt Nam vẫn còn là một trong những nước tham nhũng nhất thế giới, xếp hạng 94/143 nước .

•Việt Nam vẫn còn là một trong những nước mất dân chủ nhất thế giới, xếp hạng 138/143 nướcii.

•Việt Nam vẫn còn là một trong những nước có chỉ số tự do báo chí tồi tệ nhất thế giới, xếp hạng 135/143 nước.

•Việt Nam vẫn còn là một trong những nước có chỉ số kinh tế tự do kém nhất thế giới, xếp hạng 137/161 nước .

•Việt Nam vẫn còn là một trong những nước có chỉ số phát triển con người kém nhất thế giới, xếp hạng 112/177 nước .

•Việt Nam vẫn còn là một trong những nước có khả năng cạnh tranh kém nhất thế giới, xếp hạng 77/104 nướcv.

Chẳng lẽ những điều trên lại được gọi là « có ý nghĩa lịch sử » ? Nêu lên những điều này không phải để phủ nhận những thành tựu chúng ta đã đạt được nhưng để giúp Đảng và Nhà nước nhìn thẳng vào sự thật. Tụt hậu đã là sự thật chứ không còn là nguy cơ nữa. Đừng nhìn vào tỉ lệ tăng trưởng hằng năm 7-8% mà cho đó là « to lớn », ngay cả với đà tăng trưởng này thì chúng ta cũng không thể bắt kịp Thái Lan, Mã Lai, Indonesia chứ đừng mong là « sánh vai với các cường quốc năm châu ». Tôi đề nghị thay đoạn trên bằng câu « công cuộc đổi mới ở nước ta đã đạt được một số thành tựu nhưng rất hạn chế, và tụt hậu đã là sự thật ». Chỉ có hiểu rõ, hiểu đúng sự thực vấn đề thì chúng ta mới có thể giải quyết được vấn đề.

7. Trong phần II cũng có ghi « xây dựng nền dân chủ xã hội chủ nghĩa ». Đây lại là một khái niệm kì lạ mà tôi không hiểu được. Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln, tại Gettysburg, năm 1863, đã đưa ra định nghĩa về chính phủ dân chủ, đó là một chính phủ « của dân, do dân, vì dân ». Như vậy, nền « dân chủ xã hội chủ nghĩa » mà Đảng và Nhà nước muốn xây dựng khác với dân chủ ở các nước tiến bộ như thế nào khi cả hai đều nói « của dân, do dân, vì dân ». Dân chủ nghĩa là phải có bầu cử đa đảng, tự do, công bằng để bầu ra người lãnh đạo đất nước. Có phải ở Việt Nam, dân không được bầu ra người lãnh đạo cao nhất nước như Tổng bí thư nên mới cần phải thêm cụm từ « xã hội chủ nghĩa » ? Tôi đề nghị phải giải thích rõ ràng và thuyết phục cụm từ « dân chủ xã hội chủ nghĩa » trong bản báo cáo.

8. Phần X, « kết hợp chặt chẽ sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại », đến đây thì tôi cảm thấy rằng mình không còn hiểu tiếng Việt nữa. Tôi không đủ khả năng để hiểu được « sức mạnh thời đại » là sức mạnh gì ? « Sức mạnh dân tộc » kết hợp với nó sẽ ra cái gì ? Đây là một bản báo cáo chính trị quan trọng chứ không phải là bài tập làm văn của các em cấp I. Yêu cầu Đảng bỏ câu này, nếu muốn giữ thì phải giải thích thật rõ ràng cụm từ « sức mạnh thời đại ».

9. Cũng trong phần X, Đảng muốn « lực lượng vũ trang thật sự là lực lượng chính trị trong sạch, vững mạnh, tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với Ðảng và Nhà nước ». Điều này hoàn toàn trái với nguyên tắc của dân chủ là lực lượng vũ trang chỉ trung thành với Tổ quốc và nhân dân, cụ thể hơn là người đứng đầu Nhà nước được nhân dân lựa chọn thông qua bầu cử. Lực lượng vũ trang không được phép trung thành hoặc làm việc cho bất kì Đảng phái chính trị nào. Chẳng lẽ khi Đảng yêu cầu quân đội và công an đàn áp nhân dân thì họ phải tuân theo ? Tôi đề nghị bỏ ngay từ « Đảng » ra khỏi câu trên và thay bằng từ « nhân dân ».

10. Phần XII ghi rằng « Ðại đoàn kết toàn dân tộc trên nền tảng liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và đội ngũ trí thức, dưới sự lãnh đạo của Ðảng ». Khái niệm « đại đoàn kết » đòi hỏi các thành phần xã hội phải bình đẳng và được tôn trọng như nhau. Nếu như « đại đoàn kết » phải là « dưới sự lãnh đạo của Đảng », thì chẳng lẽ những người không đồng ý với các chính sách của Đảng lại không được đứng trong « toàn dân tộc » ? Độc đảng chính là hình thức chia rẽ đại đoàn kết dân tộc rõ ràng nhất. Tôi đề nghị viết lại phần này và bỏ cụm từ « dưới sự lãnh đạo của Đảng ».

11. Cũng trong phần XII, báo cáo có ghi « thường xuyên giáo dục chính trị, truyền thống, lý tưởng và đạo đức cách mạng cho thanh niên ». Thế nhưng Đảng đã sai lầm về « chính trị », « đạo đức cách mạng » tha hóa, Đảng viên chỉ còn « lý tưởng » kiếm tiền bằng tham nhũng. Chính Đảng không làm gương được thì làm sao Đảng có thể dạy dỗ thanh niên ? Tôi đề nghị phải bỏ câu này.

12. Phần kết luận có ghi « thực hiện bằng được mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”, sánh vai cùng các nước trên thế giới trong nhịp bước khẩn trương của thời đại ». Tôi đồng ý với Đảng ở điểm này. Tuy nhiên, theo tôi, để thực hiện tất cả những điều trên thì trước hết, chúng ta cần phải có dân chủ. Chỉ khi có dân chủ (chứ không phải « dân chủ xã hội chủ nghĩa »), chúng ta mới có thể thực hiện những điều còn lại, vì dân chủ sẽ giải phóng mọi tiềm năng của dân tộc. Vậy trong giai đoạn hiện tại, chỉ cần ghi mục tiêu « xã hội dân chủ, giàu mạnh » là đủ rồi. Để « sánh vai cùng các nước trên thế giới », Đảng cần xem xét lại toàn bộ hệ thống chính trị và chủ nghĩa Mác-Lênin, chỉ có một vài nước trên thế giới theo chủ nghĩa cộng sản, tất cả các nước còn lại không ai chọn con đường này, như vậy làm sao sánh vai với họ được ? Hay Đảng chỉ muốn sánh vai với mấy nước chủ nghĩa xã hội còn sót lại đó thôi ? « Thời đại » với « nhịp bước khẩn trương » của nó đã từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin được hơn 15 năm, cụ thể là ở Nga và các nước Đông Âu, vậy tại sao Đảng chưa nhận ra được điều này ?

Còn rất nhiều điều trăn trở nhưng tôi chỉ ghi ra những gì tôi bức xúc nhất trong bản dự thảo báo cáo chính trị đại hội X. Để tóm tắt, tôi đề nghị những điều sau để Đảng xem xét và thực hiện :

I. Thế nào là « con đường xã hội chủ nghĩa » ? Giải thích rõ ràng các cụm từ « kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa », « Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa » và « dân chủ xã hội chủ nghĩa » cho nhân dân được hiểu.

II. Công khai hóa số tiền nợ của Nhà nước và tổng ngân sách quốc gia hàng năm.

III. Công khai chi tiết các hiệp định biên giới và phổ biến rộng rãi.

IV. Công khai và lập tòa án xử các vụ án lớn như vụ Tổng cục 2 – T4, vụ Sáu Sứ… để lòng dân được yên.

V. Viết lại toàn bộ bản báo cáo, không sử dụng những từ ngữ sáo rỗng, những khẩu hiệu kêu to. Nêu ra vấn đề nào phải ghi rõ nguyên nhân cụ thể cùng với những biện pháp sửa đổi hết sức rõ ràng, mang tính khả thi.

VI. Sau cùng và quan trọng hơn cả, Đảng phải chấm dứt ngay lập tức việc vi phạm pháp luật : độc quyền chính trị, tham nhũng, bắt người lấy của trái phép. Yêu cầu Đảng phải nghiêm túc tuân thủ Hiến pháp, thực hiện xã hội công bằng, dân chủ bằng cách để cho nhân dân được quyền làm báo, lập hội và long trọng tổ chức bầu cử tự do, đa đảng, công bằng, có quốc tế giám sát vào năm 2007. Nếu Đảng không làm được như vậy thì đại hội Đảng X không có ý nghĩa gì cả.

Cuối cùng, trước bước ngoặt lớn lao của dân tộc mà bác Nguyễn Trung đã gọi là « thời cơ vàng » này, tôi xin chúc các vị lãnh đạo Đảng tỉnh táo để nhìn ra sự thật, chấp nhận lẽ phải, dũng cảm để làm những điều thực sự có lợi cho đất nước, vì chỉ có như vậy đại hội mới có thể thành công và đáp ứng được mong mỏi của nhân dân.

Ngày 28 tháng 02 năm 2006

Nguyễn Tiến Trung

Nguồn trích dẫn:

i http://globalis.gvu.unu.edu/indicator.cfm?IndicatorID=19&country=VN#rowVN
ii http://www.worldaudit.org/corruption.htm
iii http://www.worldaudit.org/democracy.htm
iv http://www.worldaudit.org/economicfreedom.htm
v http://www.undp.org.vn/undp/fact/basev.htm

BBC: Nguyễn Tiến Trung, sinh năm 1983, cựu học sinh trường Lê Hồng Phong, TPHCM, hiện là sinh viên năm thứ tư, ngành Công nghệ thông tin, cộng hòa Pháp, địa chỉ DB433, INSA, 20 avenue des Buttes de Coësmes, CS 14315 35043 RENNES Cedex France. Mời đọc thêm thư của Nguyễn Tiến Trung gửi Bộ trưởng Giáo dục Việt Nam đăng bên cạnh

Leave a Reply

Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ không chịu trách nhiệm về những thông tin, hoạt động hay bài viết
về Tập Hợp nếu các thông tin không được đăng tải chính thức trên trang thtndc.info.